Tuyên Dụ kìm nén niềm vui sướng trong lòng, nhẹ chân nhẹ tay đi ra ngoài, vừa đóng cửa lại, cô lập tức chạy xuống lầu.
Dưới cửa tòa nhà, Úc Văn Yến đứng đó, mặc áo khoác màu đen, ánh đèn đường chiếu lên mái tóc ngắn và đầu vai anh ánh lên màu cam ấm áp, khóe môi kéo lên nụ cười nhẹ khiến cô yên tâm.
Cô dừng bước chân, nghĩ đến anh vào thời điểm năm hai đại học, ngẫu nhiên gặp anh ở cửa KTV, cô không dám bước tới mà chỉ dám đứng trong góc tối gần cửa, nhìn anh nói nói cười cười với bạn bè, âm thầm thề, nhất định phải thi đỗ Học Viện Ngoại Giao, phải đứng ở nơi có ánh sáng, đủ để anh thấy được ánh sáng nơi cô.
Để anh bước về phía cô.
Giờ khắc này, dường như nó thành sự thật.
"Vẫn chưa tỉnh à?" Úc Văn Yến đi đến trước mặt Tuyên Dụ, sờ lên gương mặt của cô, hơi lạnh, dùng ngón cái nhẹ nhàng vu. ốt ve để xua đi cái lạnh.
Tuyên Dụ nắm lấy cổ tay anh, ôm vào trong lòng, dựa vào ngực anh, tận đáy lòng cô giống như có một tiếng chuông, lúc chạm vào thì từng tiếng vang vọng.
"Tỉnh rồi, đừng sợ." Úc Văn Yến hiếm khi thấy vẻ mặt cô đơn của cô, phần lớn thời gian đều là lạnh nhạt, thậm chí là tê dại, thầm nghĩ chắc chắn đó là một giấc mộng đáng sợ.
Anh không biết ở trong lòng Tuyên Dụ, so với cơn ác mộng ấy, những điều cô đã trải qua còn đáng sợ hơn nhiều.
"Sao anh lại tới đây?" Tuyên Dụ bất ngờ anh đột nhiên xuất hiện.
Úc Văn Yến cười: "Vừa xuống máy bay, trên đường về nhà thấy một bó hoa, vô cùng đẹp, muốn tặng em nên anh đến đây."
"Hoa?" Tuyên Dụ ngước lên, không thể tin được chỉ vì nguyên nhân này mà anh đến tìm cô.
Úc Văn Yến ôm cô rồi lấy ra bó hoa nhỏ giấu phía sau: "Không chỉ hôm nay, lần đầu thấy hoa loa kèn ở Luchen Linia, anh đã muốn tặng cho em rồi."
Nụ hoa trắng hình trái tim căng mọng, bề mặt căng bóng trơn mịn, có vài giọt sương, nh. ụy hoa màu vàng hơi rủ xuống như chuông gió, cũng giống như móng ngựa, màu trắng tinh khiết và màu xanh ngọc quý phái, trang nhã, đem lại cảm giác thanh cao.
Đóa hoa khúc xạ ánh sáng rực rỡ, Tuyên Dụ tưởng mình đã nhìn nhầm, lúc này cô mới nhận ra đó là một sợi dây chuyền.
Anh cụp mắt nhìn biểu cảm sống động của cô, nói: "Còn một điều nữa, sinh nhật vui vẻ, Tuyên Dụ."
Tuyên Dụ gần đây bận đến mức đã quên luôn hôm nay là sinh nhật của mình.
"Có phải cảm động đến phát khóc không." Úc Văn Yến cố ý chọc cô cười, không muốn thấy cô rơi lệ.
Tuyên Dụ dựa vào bả vai anh, mặt cô vùi xuống, có thể nghe được tiếng nức nở rất nhỏ.
Úc Văn Yến đặt tay sau đầu cô rồi vu. ốt ve: "Định ở lại cho đến tháng sau, nhưng anh đã nói với ngài đại sứ, nếu không trở về thì bạn gái sẽ chạy mất, nên đã cho phép kết thúc nhiệm vụ sớm và về nước."
"Anh bịa chuyện!" Tuyên Dụ thầm mắng anh một câu.
Úc Văn Yến hơi đắc ý nói: "Em không vạch trần anh, sẽ không có ai biết."
Tuyên Dụ liếc sang, nhìn ngắn bó hoa loa kèn và chuỗi dây chuyền opal, khi cô đọc về lịch sử văn hóa của Luchen Linia lần đầu tiên, cô đã biết thứ được sản xuất nhiều nhất là hoa và đá quý.
Úc Văn Yến vẫn im lặng quan sát cô, phát hiện tâm tình cô đã bình tĩnh trở lại, hỏi: "Anh đeo lên cho em nhé?"
"Anh cũng mua cái này?" Tuyên Dụ cảm thấy nó quá quý giá.
Úc Văn Yến dùng ngón trỏ lấy sợi dây chuyền ra, đặt bó hoa vào trong tay cô, vươn tay qua da sau gáy, vén mái tóc dài ra rồi đeo nó vào cho cô.
Anh nói: "Đồ làm bằng thủ công. Khi làm việc ở nước ngoài, khoảng thời gian rảnh anh thường ra ngoài đi dạo, ở một cửa hàng thủ công thấy ánh sáng khúc xạ dưới ánh mặt trời, vô cùng dễ chịu, lúc đó anh liền nghĩ tới em, nghĩ rằng em đeo nó lên thì sẽ rất đẹp."
Tuyên Dụ chạm vào mặt dây chuyền trên xương quai xanh của mình, mà anh tự tay làm thì có ý nghĩa rất lớn.
Anh ôm chặt lấy cô từ phía sau, ghé bên tai cô nói: "Thấy thú vị, nên muốn chia sẻ cùng em."
Tuyên Dụ hỏi: "Anh đã nghĩ những chuyện này từ trước rồi sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!