Chương 47: Đừng khóc nhè ở ban công

Tuyên Dụ thấy cửa nhà bị mở rộng, khóa cửa đã bị phá, trong phòng là một màu đen kịt, suýt nữa cô đã ngã khụy xuống, không biết điều gì đang chờ đợi mình.

"Tả Ninh..."

Tuyên Dụ chạy chậm vào nhà, mới vừa bước tới bậc thang nhỏ ở lối vào, cô đã dẫm phải bình hoa vỡ tan tành, lòng nóng như lửa đốt, cô lại hét lên một tiếng nữa.

Phòng ăn có động tĩnh, Tuyên Dụ nhìn lại, thì Trần Tả Ninh đã đứng thẳng, cả người như người vô hồn.

"Tả Ninh, em không sao chứ?" Tuyên Dụ vội bước về phía trước.

Trần Tả Ninh nhàn nhạt mở miệng: "Bẩn lắm, chị đừng tới đây."

Trên mặt đất đầy thứ chất lỏng khó hình dung, Tuyên Dụ bật đèn, mới thấy rõ là một vũng máu nhỏ, cô bị dọa đến run chân.

"Em bị thương à? Bị thương ở đâu?" Tuyên Dụ không quan tâm tới việc có bẩn hay không, cô đi đến bên Trần Tả Ninh, kéo em gái qua để kiểm tra.

Trần Tả Ninh lùi về sau nửa bước: "Không phải máu của em."

Tuyên Dụ nhìn thấy trên bàn có một con dao, Trần Tả Ninh cũng nhìn theo tầm mắt của cô, tiến lên hai bước cầm lấy con dao, trên ống tay áo có một vết máu, lúc này cô mới phát hiện tóc của em gái đang xõa tung hỗn loạn, áo sơmi bị đứt hai nút, trên cổ còn có những vết cước rõ ràng như dây gai cào vào.

"Bọn họ đã làm gì em?" Tuyên Dụ nắm lấy cổ tay Trần Tả Ninh, chỉ sợ mình khó mà tiếp nhận được sự việc.

Trần Tả Ninh xoay cổ tay, vỗ nhẹ lên mu  bàn tay Tuyên Dụ, tâm trạng vẫn không có gì thay đổi: "Không có gì xảy ra cả, em vẫn ổn, chút nữa rồi nói, em đi dọn dẹp trước đã."

"Báo cảnh sát!" Tuyên Dụ xoay người đi tìm điện thoại.

Trần Tả Ninh gọi cô lại: "Bọn họ bị thương nghiêm trọng hơn em, đừng báo cảnh sát."

Con dao ma sát với mặt bàn tạo ra âm thanh chói tai, sự chú ý của Tuyên Dụ bị nó hấp dẫn, cô nghiêng người nhìn lại.

Động tác cầm dao của Trần Tả Ninh vẫn rất ổn, năm ngón tay mảnh khảnh không có chút run rẩy nào, rất bình tĩnh mà rửa sạch rồi đặt vào trong ống đựng dao, sau đó cô ấy quét sạch sàn nhà hỗn loạn, ngoại trừ một số đồ thủy tinh bị vỡ không thể khôi phục nguyên trạng, thì những thứ khác đều trở về vị trí cũ, dường như ở đây chưa từng xảy ra chuyện gì.

Quá mức bình tĩnh tự kiềm chế của Trần Tả Ninh như vậy khiến cho Tuyên Dụ trong lòng sợ hãi, cô không khỏi nghĩ, đối phương thật sự bị thương rất nặng, những lời này không phải là giả.

Tuyên Dụ đi tìm hòm thuốc mang tới trước, rồi sẽ liên lạc cho thợ tới sửa cửa khóa, e là chủ cho thuê nhà cũng sẽ biết có người ngoài xâm nhập, ngày mai cô phải gọi điện thoại nói rõ tình huống mới được.

Trần Tả Ninh thay quần áo xong thì từ phòng ngủ đi ra, Tuyên Dụ ép cô ấy ngồi lên ghế sofa: "Nghiêng đầu, chị bôi thuốc cho em."

Thời khắc này Trần Tả Ninh đã thu lại sự lạnh lùng vô thức phát ra khi nãy, lại trở về là cô em gái ngoan ngoãn trước mặt chị gái mình, nghiêng đầu phối hợp với cô.

Tuyên Dụ xích lại gần mới thấy rõ vết thương của em gái, cô nhìn mà đau lòng, còn có vài chỗ bị rách da, máu ứa ra, khiến cô chà xát lại xoa liên tục.

Khi gặp phải cồn sát trùng, Trần Tả Ninh nhíu mày, vô ý thức muốn trốn.

"Đợi lát nữa sẽ cầm được máu, không cần bôi thuốc đâu." Trần Tả Ninh không để vết thương nhỏ này trong lòng.

Tuyên Dụ ngăn cô lại: "Đừng nhúc nhích!"

"Chị, đau." Trần Tả Ninh khẽ nói.

Trong lòng Tuyên Dụ vô cùng xót xa, cô nhẹ tay hơn: "Kiên nhẫn một chút, da của em rất dễ để lại vết, phải bôi thuốc cho cẩn thận."

Từ cổ tới gần xương quai xanh có vài dấu vết mập mờ, Tuyên Dụ không hỏi nhiều, Trần Tả Ninh nói không phải do kẻ gian đột nhập gây ra, cô liền tin.

Trần Tả Ninh nhịn cảm giác đau buốt xuống, để Tuyên Dụ bôi thuốc.

"Những người đó là ai? Có thấy rõ ràng không?" Tuyên Dụ hỏi.

Trần Tả Ninh im miệng trong phút chốc, sau đó không vui nói: "Là họ hàng bên phía Tuyên Tín Thụy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!