Chương 4: Anh không nên ôm lòng mong đợi

Tuyên Dụ vốn còn chút áy náy trong lòng, nhưng sau khi bị Úc Văn Yến chế giễu mỉa mai thì tất cả những cảm xúc đó đều tan biến. Cô không nói một lời, quay người bước đi rồi ngồi vào ghế phụ.

Từ Hướng Hàng nhìn qua cửa kính phía trước suy đoán tâm trạng của Úc Văn Yến. Nhưng cậu đang ở trong tối, không nhìn rõ nên chỉ có thể đoán tâm trạng anh không tốt. Sau đó cậu ấy quay đầu nhìn sang vẻ mặt của Tuyên Dụ, cười ha hả hỏi: "Có phải anh ấy hiểu lầm chúng ta là một đôi không?"

Tuyên Dụ nhớ lại giọng điệu của Úc Văn Yến, phiền quá đi: "Câm miệng!"

Từ Hướng Hàng vẫn còn nhìn, Tuyên Dụ ấn cậu ấy một cái: "Lái xe!" 

"Muốn tôi giải thích không?" Từ Hướng Hàng hỏi.

Tuyên Dụ tức giận nói: "Không cần, dù sao cũng sẽ không gặp lại." 

Từ Hướng Hàng vẫn cợt nhả nói: "Úc Văn Yến mới được điều chuyển về hồi đầu năm, chưa bao lâu mà hai người đã chạm mặt rồi, chậc—— Ai mà có duyên bằng hai người nữa." 

"Không lái xe à? Vậy thì xuống xe đi." Tuyên Dụ hừ lạnh: "Hồi cấp ba không phải cậu chơi thân với Úc Văn Yến lắm sao? Bây giờ vẫn tốt đẹp nhỉ, đến việc anh ấy được điều động về hồi đầu năm cũng biết."

Từ Hướng Hàng cợt nhả: "Hồi năm hai đại học, cậu chạy cả đêm sang thành phố bên cạnh cùng tôi rồi cả hai cùng nhau náo loạn đến mức vào đồn cảnh sát. Về nhà có cãi nhau với anh ấy không?" Từ Hướng Hàng cười đùa hỏi. 

Tuyên Dụ dựa vào ghế, khoanh tay: "Đúng vậy. Cùng tôi quậy phá, xem anh ấy sẽ nghe lời giải thích của cậu trước hay đấm cậu một cái trước."

Từ Hướng Hàng nhớ lại Úc Văn Yến ngạo mạn và tùy hứng thời cấp ba nên bèn yêu quý cái mạng mình mà vạch rõ ranh giới: "Tôi không nhận nước bẩn đâu nhé, tôi và anh ấy chỉ là tiền bối – hậu bối, không có qua lại nhiều. Tôi cũng không có quan hệ gì với cậu, cuối năm nay tôi kết hôn rồi, đừng vu khống tôi." 

Tuyên Dụ suýt nữa thì mắt trợn trắng, hành vi của Từ Hướng Hàng rõ đúng là ba phải. 

Để giữ gìn tình bạn hiếm có này, Từ Hướng Hàng lái xe chở Tuyên Dụ trực tiếp lướt qua bên người Úc Văn Yến, để lại một làn khói xe.  

Úc Văn Yến nhìn Tuyên Dụ rời đi không quay đầu lại, phiền muộn siết chặt chiếc áo khoác trong tay rồi gọi điện cho Chu Kính hỏi tối nay hẹn ở đâu.

Đầu dây bên kia trêu chọc: "Ồ, rảnh rồi à? Nhà ngoại giao Úc của chúng ta cuối cùng cũng nhớ đến anh em rồi."

Úc Văn Yến tâm tình không vui: "Cậu hâm à?" 

Nói anh ấy nói chuyện kỳ quái. 

Chu Kính nghiêm túc hơn một chút: "Tối nay ở căn tứ hợp viện ấm áp mới mua của anh Trần, cứ đến thẳng đó là được."

Úc Văn Yến cúp điện thoại, xe vẫn chưa đến nên anh lại đi đến khu vực hút thuốc để hút một điếu mới bình tĩnh. 

Vừa ngồi lên xe thì Úc Văn Yến nhận được điện thoại của em gái ruột. 

Hai vợ chồng cô ấy cãi nhau nên nhờ anh đến hòa giải.

Anh vừa an ủi em gái rằng sẽ đến ngay vừa từ chối cuộc hẹn với bạn tốt. Anh dựa vào lưng ghế xe rồi ấn vào sống mũi, tầm nhìn mờ đi vài giây, hình bóng của Tuyên Dụ lướt qua, sự quyết liệt quen thuộc đã tái hiện hàng ngàn lần trong tâm trí anh. 

——Giống hệt ngày hôm đó cô chia tay anh.

Anh từng chạy theo để hỏi tại sao muốn chia tay, cô trốn tránh trao đổi, không nói lời nào đẩy anh ra và lên xe. Sau đó, cô xóa hết mọi phương thức liên lạc với anh. 

Chia tay dứt khoát, không còn tin tức. 

Tỉnh lại từ ký ức, ánh mắt anh trở nên u ám. 

Ngay từ khi Tuyên Dụ nói lời xin lỗi đó, anh không nên ôm lòng mong đợi.

Xe dừng đèn đỏ, Từ Hướng Hàng liếc nhìn Tuyên Dụ, khó khăn lắm mới thấy được góc nghiêng của cô. 

Sau khi hai người họ chia tay, cậu không nghe cô nhắc lại bất cứ điều gì về Úc Văn Yến. Gặp lại tâm trạng có lẽ cũng không tốt. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!