Trần Tả Ninh biết Tuyên Dụ có một bí mật.
Cô thích thầm Úc Văn Yến vào năm lớp 9, nhưng Tuyên Dụ vẫn cho là mình che giấu rất tốt, không có ai biết.
Trần Tả Ninh cũng chỉ đoán được qua một vài manh mối.
Nghỉ hè năm lớp 9, bố mẹ bận rộn công việc không có thời gian quan tâm bọn cô nên đưa bọn cô đến nhà bà ngoại ở ngoài thị trấn.
Bọn cô chỉ về quê khi có kỳ nghỉ và các ngày lễ tết, mấy đứa trẻ cùng lứa nhà bên cạnh đã tạo thành một nhóm cố định, bọn cô không thể hòa nhập được. Bà ngoại muốn bọn họ chơi chung với nhau, nhưng cũng không tiện nói quá nhiều, bọn trẻ tuy còn nhỏ nhưng chúng vẫn có thế giới và quy tắc riêng. Bà ngoại sợ bọn cô thấy chán, nên mua một máy chơi game để ở phòng khách.
Ngày nọ Tuyên Dụ ngủ dậy trễ đi xuống lầu, thấy trong nhà đột nhiên có thêm một người khác phái cho nên bị dọa sợ.
Nam sinh liếc nhìn Tuyên Dụ đứng ở đầu cầu thang, lịch sự gật đầu mỉm cười.
Tuyên Dụ lặng lẽ quan sát nam sinh, cậu ấy mặc áo thun màu đen và quần jean rộng thùng thình, thân hình yếu ớt nhưng cao ngất gầy gò, bờ vai xương xẩu, làm nổi bật cảm giác trẻ trung, bề ngoài giống như học sinh cấp ba.
Trần Tả Ninh liếc mắt nhìn Tuyên Dụ nói: "Chào buổi sáng, bà ngoại đã để phần bữa sáng cho chị rồi đấy, để ở trên bàn ăn."
Cô ấy không không giới thiệu nam sinh với Tuyên Dụ, chỉ nhìn cậu ấy nói: "Em chơi cận chiến tương đối tốt, anh đánh hỗ trợ cho em đi."
Nam sinh gật đầu: "Bắt đầu đi."
Bầu không khí giữa hai người tốt một cách bất ngờ, Tuyên Dụ tinh ý nhường lại không gian riêng cho họ.
Đến khi chơi xong thì nam sinh rời đi.
Tuyên Dụ vẫn luôn ở trong phòng khách nhỏ bên cạnh, thò đầu ra: "Cậu ấy đi rồi sao?"
Trần Tả Ninh gật đầu: "Ừ, chỉ là tới chơi game thôi."
Game hai người chơi này họ đã chơi được nửa tháng và vẫn luôn bị kẹt ở cấp 38. Nguyên nhân là vì Tuyên Dụ quá gà, không thể phối hợp tốt. Trần Tả Ninh đối mặt đại boss phải lấy một địch hai, cho dù có mạnh đến đâu cũng không vượt qua được.
"Em tìm người khác đánh, khiến chị không vui sao?" Trần Tả Ninh hờ hững hỏi, có chút cứng nhắc.
Tuyên Dụ nằm xuống ghế sofa, đá chân trên không trung: "Em thích cậu ấy?"
"Khá là thích." Trần Tả Ninh tìm kiếm thẻ trò chơi mới, lần này chọn độ khó thấp một chút, ít nhất cô ấy có thể dẫn Tuyên Dụ qua màn mới.
Tuyên Dụ nghe vậy liền có hứng thú, nhào tới bên cạnh Trần Tả Ninh: "Sao hai người quen biết nhau vậy?"
Trần Tả Ninh thiết lập trò chơi theo phương pháp một cách chậm rãi, nói: "Gặp ở thư viện, đó là trò chơi em thích nhất nên em đi tới bắt chuyện, anh ấy nói không thích người chưa thành niên, nhưng hai chúng em có rất nhiều đề tài để trò chuyện. Hôm nay thứ Sáu, thư viện đóng cửa sớm, em mời anh ấy tới nhà chơi game."
"Hả?" Tuyên Dụ sửng sốt: "Chỉ vậy thôi sao?"
Trần Tả Ninh gật đầu: "Chỉ như vậy thôi."
"Không có tầm nhìn! Tìm người nào đó để thích đi, em tìm mấy người bằng tuổi hoặc là nam sinh lớp em thử xem." Tuyên Dụ cảm thấy em gái mình là người tốt nhất trên thế giới này, sao có ai lại không thích được chứ!
Trần Tả Ninh lắc đầu: "Cùng tuổi quá ngây thơ."
"Nói xem em thích kiểu nào?" Tuyên Dụ nhớ lại ngoại hình của nam sinh kia, định tổng hợp lại một số đặc điểm.
Trần Tả Ninh: "Tính tình tốt, dễ hiểu, không thích người cùng tuổi, em chỉ thích những người lớn tuổi hơn em."
"Em gái ơi, em đang tìm người yêu thật sao?" Tuyên Dụ dường như đang cố gắng hết sức để tránh những rắc rối không đáng có.
"Ừ, em thích người đơn giản." Trần Tả Ninh nói: "Chỉ cần người đó an phận, em sẽ luôn thích người đó, không làm chuyện có lỗi với người đó."
"Tả Ninh, khi em thích một người thì sẽ như vậy sao? Bộc lộ thẳng thắn, không hề do dự hay vướng mắc chút nào cả." Tuyên Dụ hơi phiền muộn nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!