Ai cũng từng vì thích một người mà làm ra những chuyện ngốc nghếch, Úc Văn Yến cũng vậy nhưng anh không cho rằng đó là chuyện ngốc nghếch, có điều Tuyên Dụ thì có.
Sau đó anh cũng thừa nhận, cô nói thế nào thì là thế đó.
Hồi Tuyên Dụ học đại học thì mỗi một kỳ nghỉ bọn họ đều đi du lịch, họ đến Vân Đô vào kỳ nghỉ vào năm thứ hai hẹn hò.
Sau khi đến nơi, vào khách sạn, Tuyên Dụ vẫn luôn nhắn tin với Trần Tả Ninh, mỗi lần ra ngoài đều nhờ cô ấy che giấu giúp, không để bố mẹ phát hiện ra chuyện này.
Hai chị em trò chuyện từ Kinh Bắc tới Vân Đô, bàn bạc với nhau nên khai báo thế nào, sợ bị phát hiện.
"Em không nói rõ với cô chú sao?" Úc Văn Yến hỏi cô.
Tuyên Dụ nằm trên giường đánh chữ, cố gắng chống chọi với cơn buồn ngủ nói: "Tuần sau là giao thừa, bây giờ em mà ra khỏi nhà là sai, bố mẹ em tương đối bảo thủ với những chuyện như thế này, cảm thấy em nên ở nhà vì sắp đến tết rồi. Em ở nhà thì có thể làm gì chứ, ngày nào cũng ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, chán muốn chết."
Úc Văn Yến ngồi ở mép giường, khuyên nhủ: "Dù sao cũng đi khá xa, nói một tiếng đi."
"Không muốn, không báo cho họ biết có thể tránh khỏi việc cãi vã, sao em phải nói ra để bị mắng chứ." Tuyên Dụ xoay mình đưa lưng về phía anh: "Anh đừng nói gì nữa, cẩn thận lát nữa em sẽ cãi nhau với anh đấy."
Ngồi xe cả một ngày, Úc Văn Yến rất mệt mỏi, nếu thật sự cãi nhau anh có thể sẽ mất ngủ, còn cô thì ngủ ngon lành bên cạnh anh. Anh không muốn rước lấy mệt mỏi vào người nên cho qua chuyện này.
"Tối nay ngủ sớm, sáu giờ sáng mai phải ra ngoài." Úc Văn Yến giúp cô cởi giày.
Tuyên Dụ bật dậy ngồi xếp bằng: "Vậy chẳng lẽ em sẽ phải dậy lúc bốn giờ để trang điểm à?"
Úc Văn Yến sờ mặt cô cẩn thận quan sát, cười nói: "Ngày mai không trang điểm, mặt mộc cũng rất đẹp."
"Không được! Như vậy thì em sẽ không thể chụp ảnh." Tuyên Dụ muốn chụp ảnh sau đó đăng lên vòng bạn bè.
Tuyên Dụ: "Em cũng đem đồ trang điểm tới rồi, không dùng thì anh uổng công vác vali rồi."
Hai người dùng chung một cái vali trong chuyến đi này, hai phần ba đồ trong đó là của Tuyên Dụ, anh chỉ đem theo một ít quần áo đơn giản để thay.
"Ừ, vậy thì trang điểm đi." Úc Văn Yến kéo cô đứng dậy: "Đi tắm."
Tuyên Dụ còn muốn nằm một lát, nhưng đối diện với đôi mắt đen láy của Úc Văn Yến, cô chán nản chạy vào phòng tắm.
Nói thì dễ, nhưng rạng sáng ngày hôm sau khi đồng hồ báo thức vang lên ba lần, Tuyên Dụ phớt lờ mọi thứ mà trùm chăn che kín đầu ngủ tiếp, Úc Văn Yến không chịu nổi, cau có thức dậy tắt điện thoại di động.
"A Dụ, dậy đi." Úc Văn Yến vỗ vỗ vào người Tuyên Dụ đang cuộn thành một cục.
Tuyên Dụ yếu ớt ừm một tiếng, xoay người cuộn chăn lại ngủ tiếp.
Úc Văn Yến cảm thấy cơ thể lạnh lẽo, anh kịp thời nắm lấy góc chăn nên mới không bị cô kéo đi.
"Không phải em muốn trang điểm sao?" Úc Văn Yến hỏi bên tai cô.
Tuyên Dụ xoay người ôm cổ anh, lẩm bẩm nói: "Úc Văn Yến anh ồn ào quá, yên lặng ngủ đi…….."
Người đẹp mềm mại thơm ngát chủ động quay sang ôm lấy anh, giữa lựa chọn tiếp tục đánh thức cô và ôm cô ngủ thì Úc Văn Yến chọn vế sau.
Đến năm giờ Tuyên Dụ mới thức dậy, lúc ăn sáng không ngừng than thở trong lòng, không thể trang điểm được.
Cô chọc chọc Úc Văn Yến nói: "Sao anh không gọi em dậy?"
"Anh gọi rồi, em có tỉnh không?" Úc Văn Yến nhét miếng bánh mì vào miệng cô.
Tuyên Dụ: "Anh gọi lúc nào? Tiếng gọi của anh cũng giống như tiếng muỗi kêu phải không?"
"Chỉ thiếu mỗi dùng loa gọi em thôi." Úc Văn Yến có hơi chột dạ, gọi được một lúc thì anh cũng dao động rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!