Màn hình điện thoại đen ngòm lại sáng lên. Cũng không biết có phải do bị bệnh hay không mà đầu óc Tuyên Dụ nặng nề, mãi một lúc lâu mới nhận thức được chuyện xảy ra.
Cô giáo Phạm lại gửi một tin nhắn:[Sau khi phát hiện bài post này, ban bí thư Đoàn trường đã liên hệ admin diễn đàn yêu cầu xóa bài. Chắc chỉ lan truyền trong phạm vi nhỏ thôi. Hiện tại Sư Hạo Ba không chấp nhận quyết định xử phạt của trường nên lấy tin này làm cớ để ầm ĩ, cho rằng em thiên vị Văn Hòa Sưởng.]
Cô giáo Phạm:[Tiểu Tuyên, chị không có ý hạch hỏi em. Bí thư Đoàn trường bảo chị tìm em hỏi thử có thật không. Đừng lo quá.]
Cô giáo Phạm:[Chị là giảng viên hướng dẫn của bọn trẻ, cũng là người ra quyết định nên phần lớn trách nhiệm đều thuộc về chị. Còn em chỉ là người hỗ trợ thôi, Sư Hạo Ba cứ nắm mãi không buông chắc là muốn làm lớn chuyện.]
Cô biết, vì cô giáo Phạm lo lắng cho mình nên bà ấy mới gửi thêm hai tin nhắn sau.
Tuyên Dụ hỏi:[Giờ này mọi người đều đang ở văn phòng ạ?]
Cô giáo Phạm nhắn lại ngay:[Ừ, dư luận bàn tán rồi, phải nhanh chóng chấm dứt chuyện này, nhỡ ảnh hưởng tới công tác phê bình cuối năm của trường thì không hay.]
Tuyên Dụ:[Bây giờ em từ nhà đến trường ngay đây ạ.]
Cô giáo Phạm:[Không phải em xin nghỉ bệnh à? Ở nhà nghỉ ngơi đi.]
Tuyên Dụ đắn đo một hồi, lại hỏi:[Nếu tình hình nghiêm trọng quá, thì em sẽ bị sa thải đúng không chị?]
Cô Phạm khó xử:[Phải xem ý lãnh đạo thế nào đã.]
Tuyên Dụ không phải giáo viên chính thức, mà chỉ là giảng viên phụ trách bán thời gian. Nếu chuyện này gây ảnh hưởng đến danh tiếng của trường thì rất có thể cô sẽ bị sa thải.
Cô giáo Phạm xem Tuyên Dụ như người nhà, bà ấy nói:[Giảng viên trong khoa mình đều biết rõ em là người thế nào, ban lãnh đạo trường cũng thấy được nhân phẩm của em, yên tâm nhé!]
Tuyên Dụ ngẫm nghĩ, sau đó vẫn quyết định đến trường xem thử.
Rửa mặt xong thì cảm giác váng đầu hoa mắt lại tăng thêm, Tuyên Dụ vẫn gắng gượng thay quần áo.
Úc Văn Yến nghe phòng cô có tiếng động thì gõ cửa bước vào, thấy Tuyên Dụ ăn mặc chỉnh tề thì hỏi: "Em định đi đâu?"
"Trường có việc gấp, em phải đi xem thử." Tuyên Dụ choàng áo khoác lông vào, sau đó đi qua anh thẳng ra cửa.
Úc Văn Yến đi sau lưng cô, lo lắng: "Chuyện gấp cỡ nào mà phải có em giải quyết mới được? Nghỉ một ngày không được sao?"
"Đợi xong chuyện rồi em sẽ nói anh biết." Tuyên Dụ cúi đầu mang giày, lúc đứng thẳng dậy thì chợt thấy xung quanh tối sầm. Ngơ ngác đứng đó một lúc.
Úc Văn Yến đưa tay đỡ cô, anh định ngăn cản nhưng thấy mặt cô hiện nét kiên trì không khuyên nhủ nổi, đành mặc áo khoác theo cô ra ngoài.
Anh nói: "Anh chở em đi."
Tuyên Dụ quay đầu thoáng nhìn anh, cô mỉm cười rồi nói: "Được thôi."
Trên đường tới trường, Tuyên Dụ cẩn thận xem xét những ảnh chụp màn hình mà cô giáo Phạm đã gửi qua.
Khoảng một giờ sáng nay, có một nick ẩn danh đã post bài lên diễn đàn trường.
Chủ post khá khôn ngoan, biết cách giật tít và dùng từ để thu hút sự chú ý của sinh viên.
Chủ bài post:[Ở khoa Ngoại ngữ ấy mà, cho dù bạn có là thủ khoa đại học thì cũng thua một câu nói của người có quan hệ. Một giảng viên phụ trách bán thời gian nhỏ nhoi cũng có quyền định tội học trò. Không dám tưởng tượng ban lãnh đạo tại chức của khoa Ngoại ngữ đã thối nát và tệ lậu tới mức nào rồi!]
Lầu 1 hỏi:[Chủ post muốn nói gì đấy? Show ảnh, show chứng cớ đi chứ, đêm hôm còn chơi chữ, đang học bài mệt gần chết đây nè.]
Chủ post trả lời:[Hehe, tôi không dám show ảnh hay chứng cứ lên đâu, sợ bị người ta tra tới nhà bắt xóa ngay lập tức ấy. Không dám động vào những người ỷ vào mối quan hệ mà một tay che trời đâu.]
Lầu 2:[Tốt xấu gì cũng phải cho người ta biết nhân vật, địa điểm, thời gian chớ. Đâu thể chỉ dựa vào bài post mà bắt tụi này đoán mò…]
Chủ post trả lời:[Tôi không phải người trong cuộc, chỉ biết rõ mọi chuyện thôi, mạo hiểm up bài lên thì coi như đã đánh cược tấm bằng đại học. Chỉ thương bạn tôi không có người cậu giỏi giang quen bạn gái làm giảng viên, để cháu mình hưởng chút đặc quyền.]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!