Chương 32: “Anh có muốn yêu thử trước không?”

Tuyên Dụ vào lại phòng rồi ngồi xuống chiếc ghế ngay cửa, quan sát Trần Tả Ninh ở phía xa đang giải thích cách sắp xếp và kết hợp trong mạt chược cho Lâm Mạn Tri.

Lâm Mạn Tri xấu hổ không dám đặt câu hỏi, Trần Tả Ninh phát hiện ra điều này dựa vào nét mặt của cô ấy nên giảng giải lại cho cô ấy một lần nữa, chia quy tắc ra thật tỉ mỉ để nói.

Hầu hết thời gian Lâm Mạn Tri đều nhìn chằm chằm Trần Tả Ninh, khiến một người từ trước đến nay không hay bộc lộ cảm xúc như Trần Tả Ninh cũng phải đỏ hết cả mặt.

Màn cửa bị hất lên, Đường Phục Tông đi tới, ngồi xuống một cái ghế trống khác.

"Anh nghe thấy à?" Tuyên Dụ không ngờ anh ấy sẽ tìm tới.

Đường Phục Tông nhấp một ngụm trà, nói: "Sầm Du Mẫn là một người khá to mồm, mọi người đều có thể nghe được, mấy tên bên ngoài kia đúng là giỏi giả vờ."

"Vậy sao anh không tiếp tục giả vờ?" Tuyên Dụ cảm thấy mọi người giả vờ cũng rất tốt, không thì cô sẽ rất lúng túng, dù sao cũng không phải chuyện hay ho gì.

Đường Phục Tông an ủi cô: "Yên tâm, mấy người kia đều không phải kiểu thích nói linh tinh, sẽ không nói gì em với lão Úc đâu."

"Em nhìn ra được." Tuyên Dụ liếc Đường Phục Tông một cái: "Dám tìm tới cũng chỉ có anh thôi."

Đường Phục Tông cười haha: "Lục Ôn Dạ đã đưa Sầm Du Mẫn về rồi."

"Đã về rồi à? Không phải Lục Ôn Dạ tới khuyên Úc Văn Yến đừng từ chức sao?" Tuyên Dụ hỏi.

Trong mắt Đường Phục Tông mang theo ý cười: "Em còn quan tâm tới công việc của Úc Văn Yến hơn cả quan tâm cậu ấy."

Tuyên Dụ: "Đừng nói em như thể một kẻ thực dụng thế chứ."

"Được được được, biết em là vì muốn tốt cho cậu ấy rồi." Ý cười của Đường Phục Tông sâu hơn vài phần.

Tuyên Dụ lười không muốn nghĩ sâu xa xem anh ấy đang cười cái gì, cô dựa vào ghế uống hết ly trà, bỗng uống trúng lá trà, khuôn mặt nhăn nhó lại, một hồi lâu mới quen nổi.

"Giờ em nghĩ thế nào?" Đường Phục Tông tìm tới đương nhiên không đơn thuần chỉ là vì trêu chọc cô.

Tuyên Dụ quay đầu, nhìn anh ấy hỏi: "Có phải em rất giỏi giả ngu không?"

"Không hẳn, có đôi khi em thật sự rất ngốc." Đường Phục Tông nói: "Nhưng em cứ tiếp tục giả ngu cũng không sao, dù gì Úc Văn Yến cũng nhìn trúng cái dáng vẻ này của em."

Tuyên Dụ dò xét nhìn qua: "Với tư cách là bạn bè của anh ấy, lời này của anh nói ra hơi thiếu đạo đức."

Nói cứ như Úc Văn Yến thuộc tuýp người thích chịu khổ vậy.

Đường Phục Tông thờ ơ nhún nhún vai: "Em yên tâm đi, cậu ấy đối với em luôn đeo thêm bộ lọc. Còn nhớ anh đã từng hỏi em, vì sao lại thay đổi cách nhìn về cậu ấy không?"

"Câu hỏi trong bữa tiệc lần đó." Tuyên Dụ vẫn có ấn tượng nên gật đầu.

"Anh cũng hỏi cậu ấy, câu trả lời của người sau còn thái quá hơn người trước." Đường Phục Tông nói: "Ấn tượng của cậu ấy ban đầu đối với em rất bình thường, chỉ cảm thấy em đang gặp phải tình huống khó khăn."

Tuyên Dụ: "Lần đầu gặp mặt em đã mắng anh ấy rồi, khó khăn chỗ nào chứ?"

"Cậu ấy nói hai câu là em trở thành con rùa đen rụt đầu rồi, còn không dám trút giận?" Đường Phục Tông hỏi lại.

Trong lòng Tuyên Dụ không hề tán đồng, nhưng ngoài miệng thì qua loa cho xong: "Được rồi, là em gặp hoàn cảnh khó khăn, nên anh ấy quen em vì muốn bắt nạt em chứ gì?"

Đường Phục Tông xua tay: "Hồi cấp hai bạn học nhờ em làm cái gì em sẽ luôn không từ chối. Kết quả là có một ngày em bắt gặp một nam sinh vô duyên lớp bên đang chế nhạo một nữ sinh cùng lớp, em đã cầm chổi đuổi đánh cậu ta nửa cái sân trường."

"Nên anh ấy bắt đầu thay đổi cách nhìn à?" Tuyên Dụ hiếu kỳ truy hỏi, chính bản thân cô cũng không nhớ được nhiều chuyện hồi cấp hai.

Nhưng cũng không có gì lạ khi cô có thể làm ra việc đó, cô cực kỳ coi thường những chàng trai trong lớp luôn muốn hạ thấp giá trị của con gái để có được cảm giác tồn tại.

Đường Phục Tông cạn lời, nói: "Cậu ấy muốn biết kiểu tính cách xấu xa như cậu ấy có phải cũng sẽ bị em đuổi đánh khắp trường hay không, nên sau đó cậu ấy đã tới hội học sinh của chúng ta."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!