Hồi lâu, Tuyên Dụ nhấn nút gửi lời mời kết bạn cho đối phương, trong lòng thầm nghĩ không được để tình cảm cá nhân xen vào công việc.
Cô lịch sự nhập lời mời kết bạn, đầu tiên là xin lỗi vì đã làm phiền đêm khuya, còn giải thích nguyên nhân, tận dụng tối đa 50 ký tự có thể nhập, sau khi xác nhận không có sai sót thì nhấn gửi.
Chưa tới ba giây——
Hệ thống hiện ra thông báo "Đối phương từ chối lời mời kết bạn của bạn."
Tuyên Dụ sửng sốt.
Não bị đơ trong vài giây ngắn ngủi rồi cũng chấp nhận hiện thực này. Chắc là Úc Văn Yến nghĩ cô lợi dụng công việc để gửi lời mời kết bạn cho anh, hoàn toàn phù hợp với tính cách quyết đoán của anh.
Để bảo đảm có thể liên lạc với người bên kia, Tuyên Dụ nhắn lại cho trợ lý viện trưởng, hi vọng có thể trực tiếp cho số điện thoại để cô gọi cho đối phương.
Có tiếng gõ cửa phòng, Tuyên Dụ nhét điện thoại vào dưới gối, hơi chột dạ: "Sao thế?"
Trần Tả Ninh: "Em vào nhé?"
Tuyên Dụ nằm xuống, xác nhận sẽ không bị nhìn ra là đang lén tăng ca rồi mới nói: "Vào đi."
Trần Tả Ninh mở cửa ra, ánh sáng từ phòng khách lọt vào một mảnh nhỏ, sau khi vào trong cô ấy khép hờ cửa lại, đi đến bên giường: "Đo lại nhiệt độ lần nữa."
Tuyên Dụ nhận lấy chiếc nhiệt kế Trần Tả Ninh đưa cho: "Chị cũng không thấy khó chịu gì."
"Chị nói không tính." Trần Tả Ninh bỏ tay vào túi áo hoodie, bình thản đứng sang một bên. Cô ấy liếc nhìn quanh phòng rồi cau mày tiến về phía bàn làm việc ở cuối giường, dùng mu bàn tay sờ vào đèn ngủ thì thấy chao đèn còn sót lại hơi nóng.
Quả nhiên đoán không sai, cô lại thức đêm làm việc.
Chứng kiến hàng loạt hành động của Trần Tả Ninh, Tuyên Dụ không dám lên tiếng, cô giả vờ như không biết gì quay mặt đi.
Trần Tả Ninh đứng dựa vào tường, lòng đầy bất lực, những lời trách móc đến tận miệng lại thôi vì cô ấy hiểu được sự khó khăn của chị gái.
Năm phút sau, Trần Tả Ninh vặn mở đèn đầu giường, điều chỉnh độ sáng đến tối nhất vì sợ sẽ chiếu vào mắt Tuyên Dụ, cô ấy xem nhiệt kế rồi dùng cồn lau sạch: "37 độ 4, sốt nhẹ."
Tuyên Dụ ngạc nhiên: "Còn sốt nhẹ ư? Chị hoàn toàn không có cảm giác."
Trần Tả Ninh liếc nhìn người chị: "Đợi chị có cảm giác thì đã sốt cao rồi."
Tuyên Dụ chột dạ, kéo chặt chăn không nói lời nào, trong lòng có hơi lo lắng.
Lo lắng hoạt động lúc chín giờ phải làm sao đây?
Trần Tả Ninh không cần hỏi cũng biết chị mình đang suy nghĩ gì, từ khi gánh nặng gia đình đổ trên vai chị gái, điều duy nhất trong đầu cô là làm thế nào để kiếm tiền và làm thế nào để tiết kiệm tiền.
"Còn có triệu chứng gì không ạ?" Trần Tả Ninh cất nhiệt kế vào túi.
Tuyên Dụ: "Hai ngày trước chị bị ngứa họng, tưởng là do ít uống nước nóng."
Trần Tả Ninh: "Chị nghỉ ngơi trước đi, để cửa cho em, buổi tối em kiểm tra thêm lần nữa cho chị."
"Được." Tuyên Dụ bảo đảm: "Lần này nhất định sẽ ngủ thật ngon."
Sau khi Trần Tả Ninh rời đi, có lẽ vì đã được thả lỏng, thuốc an thần cuối cùng cũng có tác dụng nên Tuyên Dụ chìm vào giấc ngủ say.
Sau khi ngủ một giấc, cả người cô dính nhớp nháp. Tối qua ngủ quá say nên cô không cảm thấy đổ mồ hôi, giờ đã dễ chịu hơn nhiều, cũng không còn cảm giác uể oải nữa.
Phản ứng đầu tiên của cô sau khi tỉnh dậy là với lấy điện thoại ra xem tin nhắn.
Trợ lý viện trưởng đã trả lời tin nhắn của cô:[Xin lỗi cô, tôi vừa hỏi tình hình rồi, bên kia tạm thời thay đổi người đón tiếp, tôi sẽ gửi cho cô Wechat và số điện thoại của cô ấy. ]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!