Chương 26: Anh làm người thứ ba?

Tuyên Dụ càng từ chối kiên quyết hơn: "Năm nay không sắp xếp lịch trình, anh an phận chút đi."

"Còn có hai mươi ngày nữa là đến năm sau rồi, tôi có thể đợi." Vẻ mặt Úc Văn Yến trở nên nghiêm túc.

Tuyên Dụ không so đo với anh nữa, cô quay mặt đi chỗ khác không thèm nhìn anh lấy một lần, trực tiếp đẩy cửa rời đi.

Úc Văn Yến mỉm cười nhìn cánh cửa đóng lại, rồi nghe lời cô ăn cơm xong thì đi nghỉ ngơi.

Sau khi ăn cơm xong, Úc Văn Yến chuyển các tài liệu đã xử lý cho đồng nghiệp tiếp nhận công việc. Một tin nhắn hiếm hoi chỉ có ba chữ "Có đó không" bất ngờ nhảy ra trên khung chat của anh và Ôn Trạch Tự.

Đối với người bạn thân bất ngờ trở thành em rể này, Úc Văn Yến vẫn canh cánh trong lòng, cũng không biết phải đối xử với anh ấy thế nào:[Cùng một hệ thống, công việc bận rộn thế nào cậu cũng biết. Cảm phiền lần sau cậu có chuyện thì nói thẳng đi, nhìn thấy tôi sẽ lập tức xử lý, đề cao hiệu suất, OK?]

[Ngoài ra, không nói chuyện nhà, chỉ giải quyết việc chung.]

Vài phút sau, Ôn Trạch Tự hỏi:[Cậu lại gọi điện thoại cho Thanh Thanh à?]

Úc Văn Yến:[Tôi gọi điện thoại cho em gái mình mà cậu cũng quản à? Việc đi trao đổi của cậu vẫn chưa quyết định nhỉ, tôi đột ngột xen vào cậu cảm thấy thế nào? Dù sao cũng chỉ ở xa nhau hai năm, có gì to tát đâu, tôi cũng có thể chăm sóc tốt cho em gái mình.]

Ôn Trạch Tự:[Cô ấy lo lắng cho cậu nên mới nói với tôi.]

Úc Văn Yến sờ lên cánh tay:[Tôi không cần một lão già như cậu quan tâm đâu.]

Ôn Trạch Tự ở bên kia chậm chạp không trả lời, Úc Văn Yến đoán sau khi bị mắng anh ấy không muốn trò chuyện nữa.

Ôn Trạch Tự vốn không phải là một người đàn ông tốt, em gái anh bị dáng vẻ dịu dàng nho nhã bên ngoài của anh ấy lừa rồi. Úc Văn Yến đối với việc này vô cùng đau đầu nhức óc.

Trước khi Úc Văn Yến đóng khung chat anh hỏi thêm:[Giao thừa năm nay có dự định gì không? Muốn ra nước ngoài thì nhanh chóng chuẩn bị báo cáo, cậu sẽ không để em gái tôi ở nước ngoài một mình chứ? ]

Ôn Trạch Tự trả lời từng việc một:[Giao thừa tôi sẽ ra nước ngoài với Thanh Thanh. Báo cáo đã viết xong rồi. Sau khi nhận được hồ sơ tôi sẽ qua đó, không về nữa.]

Thấy Ôn Trạch Tự quan tâm đến chuyện của Úc Thanh, thái độ của Úc Văn Yến nhẹ nhàng hơn đôi chút:[Vậy mới đúng, chăm sóc con bé cho tốt. Hồi nhỏ Thanh Thanh không hay xa nhà, bây giờ một mình ở nơi đất khách quê người, e là phải cần một thời gian rất dài mới quen được.]

Ôn Trạch Tự nhận thấy Úc Văn Yến rất quan tâm đến em gái nên kiên nhẫn hơn nhiều:[Ừm, tôi biết rồi, cậu không cần lo lắng.]

Cũng chỉ có lúc nói chuyện về Úc Thanh không khí giữa hai người mới miễn cưỡng ổn thỏa một chút.

Úc Văn Yến không muốn trò chuyện tiếp nên chuẩn bị dùng một câu nói tùy ý để kết thúc chủ đề.

Ôn Trạch Tự gửi thêm một tin nhắn, hỏi:[Gần đây cậu có thân thiết với người khác giới nào không?]

Úc Văn Yến:[Cậu đang kiểm tra tôi đấy à?]

Trong lòng anh đang nghĩ, từ lúc nào mà Ôn Trạch Tự trở nên thích hóng chuyện như vậy?

Ôn Trạch Tự thông báo:[Hôm nay, lúc cục trưởng Lục phê duyệt công văn đã đột ngột hỏi tôi. Ông ấy nói sáng nay đi ra ngoài câu cá với cục trưởng Lam, lúc cục trưởng Lam xuống lầu đã gặp một cô gái xinh đẹp đi ra từ phòng của cậu.]

Úc Văn Yến nghĩ đến Tuyên Dụ, khóe môi hơi nhếch lên:[Ừm, rồi sao?]

Ôn Trạch Tự:[Bọn họ lo cậu từ chức là vì nhà gái không hài lòng với công việc của cậu.]

Úc Văn Yến gửi tin nhắn thoại, nghiêm túc nói: "Đừng nghe ngóng lung tung. Tôi từ chức không liên quan đến ai cả, cũng không liên quan đến cô ấy, chỉ là ý nghĩ cá nhân thôi."

Sau khi Ôn Trạch Tự nghe nói anh từ chức cũng không hỏi nội tình bên trong:[Không phải cậu đang làm rất tốt à? Sao lại từ chức?]

Úc Văn Yến đứng dậy đi lấy nước, anh nhìn qua các chai lọ trong góc rồi cuối cùng cũng đặt chúng xuống, chỉ lấy ít nước sôi để nguội, hững hờ nói: "Trải nghiệm đủ rồi, dù sao từ chức rồi cũng không lo ăn mặc chi tiêu, muốn thoải mái một chút."

Nói xong anh cảnh cáo: "Cậu đừng có nói với Thanh Thanh, con bé sẽ lo lắng."

"Cậu cũng biết Thanh Thanh sẽ lo lắng cơ à?" Ôn Trạch Tự trả lời: "Từ chức không phải chuyện nhỏ, tốt nhất cậu nên trò chuyện với bố một chút đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!