Chương 25: Nhớ em, vô cùng nhớ

Trên đường đến bệnh viện bằng xe taxi, Tuyên Dụ vẫn không ngừng nhìn vào điện thoại và bận bịu trả lời tin nhắn trong nhóm công việc.

Kỹ năng lái xe của tài xế taxi không tốt lắm, khi phanh xe không hề êm, cứ được chốc lát lại phanh gấp khiến Tuyên Dụ chóng mặt, khó thở đến mức tức ngực.

Gần đây trường đại học sắp tổ chức tiệc mừng năm mới, hầu hết công việc sắp xếp ban đầu đều do cô làm việc với phòng văn nghệ nên cực kỳ bận rộn.

Cuối cùng cũng trả lời tin nhắn xong, định vị báo còn hơn 2km mới tới nơi nên cô dựa lưng vào ghế thở dài một hơi. Cô thầm nghĩ, rõ ràng là Úc Văn Yến đến để tăng thêm lượng công việc cho cố vấn là cô đây, khiến cô tan làm còn phải vội vàng chạy tới bệnh viện.

"Bác tài, có thể nhanh hơn được không?" Tuyên Dụ nóng vội hỏi.

Tài xế: "Sắp tới rồi, cô gái ngồi yên đi!"

Năm phút sau, xe dừng lại trước cửa phòng cấp cứu.

Tuyên Dụ xuống xe, liếc nhìn tấm biển màu đỏ chói mắt, trong lòng không nhịn được cảm thán không biết đã là lần thứ mấy cô tới đây rồi. Có lẽ cô còn quen thuộc với kết cấu của bệnh viện thành phố hơn cả nhân viên y tế làm việc ở đây.

Cô hỏi về tình hình hiện tại của Úc Văn Yến ở bàn y tá và biết anh đang nằm trong phòng bệnh truyền dịch.

Tuyên Dụ kinh ngạc hỏi: "Nghiêm trọng lắm sao ạ?"

Phòng cấp cứu vào ban đêm rất nhiều người, cơ bản là không thể có giường để nằm nên chỉ có thể ngồi truyền dịch. Hiện tại anh lại được sắp xếp giường nằm thì e là bệnh không nhẹ.

"Khi được đưa vào thì bệnh nhân có hơi khó thở và đã được thở oxy." Y tá xem qua hồ sơ trên bệnh án điện tử: "Cô là bạn gái của anh ấy à, lúc đến đó hãy chú ý thời gian, sau nửa tiếng hãy tháo mặt nạ thở oxy xuống cho anh ấy."

Tuyên Dụ sợ hãi, không ngờ còn phải thở oxy. Cô không còn quan tâm bất cứ chuyện gì nữa, nói lời cảm ơn với y tá rồi vội vàng chạy tới phòng bệnh.

Trong phòng bệnh, Úc Văn Yến tái nhợt ngồi tựa vào đầu giường. Một tay anh cầm chai nước, cánh tay truyền dịch còn đang lật qua lật lại tài liệu, cả người uể oải, cố gắng đè nén cảm giác khó chịu.

"Bị bệnh rồi còn cố làm việc." Tuyên Dụ cắt ngang hành động của anh, rút tài liệu trong tay anh ra.

Úc Văn Yến bất ngờ khi nhìn thấy Tuyên Dụ: "Sao em lại tới đây?"

"Đường Phục Tông nói cho tôi biết." Tuyên Dụ nhìn anh: "Không phải anh bảo anh ấy nói cho tôi biết à?"

Úc Văn Yến mím môi, không nói phải hay không, vậy có nghĩa là không phải.

Từ trước tới nay anh luôn rất thẳng thắn, nếu anh thật sự bảo Đường Phục Tông chuyển lời thì nhất định sẽ thản nhiên thừa nhận trước mặt cô, nếu không là do Đường Phục Tông tự nói với cô. Úc Văn Yến cũng không định nói cho cô biết chuyện hôm nay anh phải nhập viện.

Cô thầm nghĩ Đường Phục Tông đúng là giỏi tìm chuyện.

Tuyên Dụ thấy trên tủ ở đầu giường bệnh có một biên lai thanh toán và bệnh án, một mình anh tự xử lý toàn bộ quá trình, thật đúng là không định nói cho ai biết.

"Anh ăn tối chưa?" Tuyên Dụ đặt túi xách xuống: "Tôi đi mua cho anh."

Úc Văn Yến lắc đầu: "Tôi không muốn ăn."

Tuyên Dụ đứng dậy nói: "Tôi đi mua ít cháo, ăn một chút lót bụng."

Không chờ Úc Văn Yến kịp ý kiến, Tuyên Dụ đã đi ra ngoài.

Úc Văn Yến cầm điện thoại đang sạc pin úp sấp trên tủ đầu giường lên, quay lại phần trò chuyện với Đường Phục Tông.

Úc Văn Yến:[Sao cậu lại nói với Tuyên Dụ chuyện tôi nằm viện?]

Đường Phục Tông:[Cậu nói với tôi là cậu nhập viện rồi, không phải là có ý này à?]

Úc Văn Yến:[Bình thường cô ấy đã bận rồi, bệnh vặt thôi, không cần làm phiền cô ấy.]

Đường Phục Tông: [Đằng nào cũng bệnh rồi, cậu cứ dứt khoát bán thảm đi, ở cùng cô ấy lâu thêm một chút.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!