Chương 23: Thích ứng với nhiệt độ cơ thể nóng bỏng của anh

Mạnh Thanh Dã kéo Đào Kỳ qua, cúi đầu nói nhỏ với cô ấy: "Kỳ lạ! Kỳ lạ! Quá kỳ lạ!"

Giữa Úc Văn Yến và Tuyên Dụ lộ ra cảm giác có gì đó kỳ lạ, kỳ lạ đến mức họ không thể nào hiểu nổi.

"Đàn chị sao thế?" Đào Kỳ vẫn đang lo lắng cho sự an nguy của Tuyên Dụ.

"Tuyên Dụ bị mù đường à?" Mạnh Thanh Dã lắc đầu, "Tại sao chị lại không biết…"

Đào Kỳ không hoàn toàn hiểu hết ý trong lời nói của Mạnh Thanh Dã, đáp lại: "Em cũng cảm thấy kỳ lạ, trước đây chưa từng phát hiện cậu ấy bị mù đường, có phải cậu ấy giấu quá kỹ rồi không. Hơn nữa, Tuyên Dụ làm việc thận trọng và đáng tin, thật sự nhìn không giống người có tính tình lơ mơ."

Tuyên Dụ có vẻ ngoài tri thức và dịu dàng, cho người khác ấn tượng đầu tiên là cô làm việc rất giỏi giang lưu loát, có cô ở đó thì cảm thấy rất yên tâm.

"Không đúng." Mạnh Thanh Dã vạch rõ trọng điểm cho cô ấy, "Mỗi ngày chúng ta đều gặp Tuyên Tuyên nhưng chúng ta cũng không biết, vậy sao Úc Văn Yến lại biết?"

Đào Kỳ đột nhiên bừng tỉnh, trợn to hai mắt: "Đúng vậy! Kỳ lạ, quá kỳ lạ. Những thứ như thói quen và sở thích, nếu không phải là người rất thân thì sao biết được? Dù có biết cũng chưa chắc đã nhớ trong lòng."

Trong khoảng thời gian này, đây là lần đầu tiên cô ấy gặp được người cùng tần số với mình, Mạnh Thanh Dã vỗ tay rồi ôm lấy Đào Kỳ: "Tri kỷ, em chính là tri kỷ của chị!"

Đàn em không hiểu hai đàn chị đang nói chuyện gì, sốt ruột hỏi: "Chúng ta nên làm gì bây giờ? Trời sắp tối rồi mà chị Tuyên Tuyên lại không mang theo thiết bị ngoài trời nào."

"Hay là chúng ta gọi điện cho ông chủ ở đây, phải có người đi tìm." Đàn anh lo lắng đi đi lại lại.

Mạnh Thanh Dã đề nghị: "Chúng ta nên nói với ông chủ ở đây, không phải người chuyên nghiệp nửa đêm vào núi rất nguy hiểm."

"Học trưởng Úc thì sao?" Đàn em lo lắng Úc Văn Yến không tìm được người lại gặp nguy hiểm.

Dương Trí bên cạnh cũng nóng ruột, không thể gọi điện thoại cho Úc Văn Yến được nên anh ấy quyết định giải pháp: "Thanh Dã, em liên lạc với ông chủ trước đi, thầy giữ liên lạc thường xuyên với Úc Văn Yến. Tiểu Tuyên sẽ không đi xa quá, chắc là đi đến lối rẽ thôi, chúng ta về trước chờ."

Mọi người nghe lời thầy hướng dẫn sắp xếp, trở về trại và chờ tin tức.

Tuyên Dụ đúng là vô tình đi nhầm đường, sau đó ở mỗi ngã ba cô đều xui xẻo chọn nhầm ngã rẽ. Cô cứ tưởng sau vài vòng sẽ quay lại con đường ban đầu nhưng kết quả cô càng đi càng xa. Khi xuống đến chân núi cô hoàn toàn bối rối, lúc đó cô mới muộn màng nhận ra mình thật sự đã lạc đường.

Mặt trời đã lặn được một nửa, nửa bầu trời còn lại bắt đầu xuất hiện những dải màu xanh tím đan xen nhau. Bóng tối dần bao phủ thành phố.

Trước khi bầu trời tối hẳn không biết có thể quay về hay không, Tuyên Dụ bất lực thở dài. Nghĩ rằng sẽ quay về rất nhanh nên cô đã không mang theo điện thoại, bây giờ cô không thể liên lạc với ai và cũng không có cách nào cầu cứu. Chỉ có thể hy vọng bọn họ sớm nhận ra cô đã lạc đường.

Trên đèo có một tấm biển chỉ đường, bên trên có bản đồ, Tuyên Dụ nghiên cứu một lúc, xác định đã ghi nhớ đường đi cô tiếp tục lên đường đi về phía núi.

Lên đến nửa sườn núi, ánh sáng yếu ớt của hoàng hôn còn sót lại vẫn có thể nhìn thấy đường. Chỉ hai mươi phút nữa mọi thứ sẽ chìm hoàn toàn vào bóng tối.

Tuyên Dụ hơi hoảng sợ.

Mặc dù chỗ này là khu du lịch đang phát triển, nhưng các cơ sở kinh doanh hoạt động về đêm rất ít cho nên đèn đường trên núi không được thắp sáng hết mà chỉ bật một phần. Đoạn đường cô đi không có đèn, tối đen như mực.

Đi tới giao lộ phía trước, phát hiện có bóng người phản ứng đầu tiên của Tuyên Dụ là tìm một chỗ trốn. Cô nhanh chóng cúi người trốn sau thân cây lớn, lặng lẽ quan sát động tĩnh phía bên kia. Tim đập thình thịch trong lồng ng. ực.

Tuyên Dụ nép sang một bên trốn vào chỗ tối, chờ đối phương đi ngang qua rồi mới đi ra.

Cô không để ý dưới chân nên bước vào vũng đất mềm bên ngoài con đường bê tông. Mất thăng bằng cô bị trẹo chân và hét lên.

Sau một loạt tiếng bước chân dồn dập, một luồng ánh sáng chiếu vào người Tuyên Dụ. Cô đưa tay che mặt, hơi nheo mắt lại, dù không quen ánh sáng cường độ cao nhưng cô vẫn không quên nép mình vào bụi cỏ.

Tiếp theo là một tiếng cười khúc khích rất nhẹ bằng giọng mũi, Tuyên Dụ dừng lại hạ tay xuống. Cô nhìn thấy một khuôn mặt điển trai nhưng trên mặt lại có nụ cười khá châm biếm.

Tuyên Dụ hung dữ lườm Úc Văn Yến, mặt cô đỏ bừng, cảm thấy giờ phút này cực kỳ xấu hổ.

Úc Văn Yến di chuyển đèn pin ánh sáng cường độ cao chiếu sang chỗ khác, anh ngồi xổm xuống đỡ cô, mỉm cười nói: "Tuyên Dụ, hội chứng thần kinh không ổn định của em vẫn chưa sửa được à."

"Không được cười!" Cổ Tuyên Dụ cũng đỏ lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!