Chương 22: Hôn sâu hơn

Anh hôn rất vội vàng, đôi môi mềm mại phủ lên môi cô. Tuyên Dụ sững sờ, quên mất mình phải có phản ứng gì tiếp theo.

Không chỉ cô mà anh cũng hơi khựng lại, ngón cái đang đặt dưới cằm cô khẽ run lên, nhẹ nhàng di chuyển lên xuống đầy âu yếm, vu. ốt ve những sợi gân xanh căng cứng trên cần cổ cô rồi hôn sâu hơn. Nhưng chỉ trong một giây anh đã dừng lại.

Mặc dù đã chia xa bốn năm, nhưng đối với nụ hôn của nhau bọn họ vẫn thấy quen thuộc như xưa, khoảnh khắc hôn nhau cả linh hồn họ dường như cùng rung động.

Chỉ đơn giản là khẽ chạm môi, không phải nụ hôn sâu kéo dài, Úc Văn Yến hơi lùi lại một chút nhưng vẫn rất gần cô, có thể nhìn thấy rõ cảm xúc trong mắt anh.

Tuyên Dụ nghiêng người về phía cửa xe, lưng áp sát vào phía sau, nhưng chưa kịp lùi lại thì bả vai cô đã bị anh giữ chặt.

—— Cũng không có ý để cô đi.

Anh chiếm trọn tầm mắt của cô, nâng khuôn mặt cô lên rồi nhẹ nhàng hôn lên khóe môi cô, thăm dò thái độ của cô.

Nụ hôn trên môi nhẹ như lông vũ lướt qua khiến trái tim cô bỗng nhiên run rẩy, Tuyên Dụ phản ứng mạnh mẽ hơn.

"Úc Văn Yến……" Tuyên Dụ lên tiếng ngăn cản.

Hai ngón tay Úc Văn Yến vu. ốt ve trán của cô, men theo đường cong trên khuôn mặt xuống vành tai, vén sợi tóc mái đang rũ xuống lên sau tai cô. Môi anh chạm vào môi cô, hơi thở hòa quyện, giọng nói ép xuống rất thấp, gần như cầu xin: "Em đừng đối xử tốt với người khác."

"Tôi……" Tuyên Dụ nhìn anh nói, "Tôi không có."

Úc Văn Yến ôm lấy cô, nói: "Em có, em đối xử với ai cũng tốt hơn đối xử với tôi."

Tuyên Dụ không biết phải đặt tay ở đâu, cuối cùng đành buông thõng xuống, để mặc anh vu. ốt ve mái tóc của cô.

Gió đông lạnh thấu xương, chóp mũi Tuyên Dụ cọ vào cổ áo của anh, cảm nhận được hương nước hoa mà anh thường dùng, vị cam đắng chát khiến đầu lưỡi cô có cảm giác đắng ngắt.

Mùi hương của anh vô cùng quen thuộc, đó cũng là mùi hương cô đã từng lưu luyến nhất.

Ngoài trời đang rất lạnh, trời vừa sẩm tối mà trên đường dường như chẳng có ai, thành thị như thiếu đi một nửa. Cũng chỉ khi ở cùng Úc Văn Yến cô mới phát điên như thế, trời đông giá rét đứng ngoài trời hứng gió lạnh.

"Đi thôi, tôi đưa em về." Úc Văn Yến buông cô ra, mở cửa xe.

Tuyên Dụ kéo thẳng quần áo lại, nghe lời ngồi lên xe, cũng không còn phân vân có nên để anh đưa về hay không nữa. Nhìn thấy anh như vậy thì không cách nào từ chối được.

Úc Văn Yến đưa Tuyên Dụ đến tiểu khu, cô chỉ vào con đường phía trước nói: "Dừng xe bên cạnh gốc cây lớn phía trước là được rồi, lái vào nữa thì rất khó quay xe."

Sau khi xe dừng hẳn Tuyên Dụ xuống xe, Úc Văn Yến cũng đi theo cô.

"Anh…" Tuyên Dụ muốn lịch sự từ chối anh.

Úc Văn Yến nói: "Tôi ở dưới lầu đợi em, ban đêm đi một mình trong ngõ nhỏ không an toàn."

Anh dừng bước ở đầu cầu thang.

Chỗ này là khu dân cư cũ, tầng lầu không cao nên không có thang máy, tiện ích hiện đại nhất có lẽ là đèn cảm ứng bằng âm thanh nhưng không đủ nhạy, bọn họ bước đi rất khẽ nên âm thanh không đủ kích hoạt đèn.

Xung quanh tối tăm lại có chút ánh sáng mơ hồ, tựa như khoảnh khắc khi mặt trời đã lặn hoàn toàn nhưng trời vẫn chưa tối hẳn, mờ mờ ảo ảo.

Tuyên Dụ lên tới bậc thang thứ ba thì quay đầu lại. Nhớ tới trước kia, sau mỗi lần hẹn hò anh đều sẽ đưa cô về nhà rồi đứng ở dưới lầu hướng mắt nhìn theo cô đi vào.

Không biết Úc Văn Yến có thấy hành động của cô hay không, còn Tuyên Dụ vốn đã quen với bóng tối thì có thể mơ hồ nhìn rõ.

"Úc Văn Yến."

Lời nói vừa dứt, Úc Văn Yến vốn đang rũ vai đứng thờ ơ lập tức đứng thẳng lưng, thu lại vẻ hững hờ ngẩng đầu nhìn cô.

Tuyên Dụ quay đầu, bước lên trên một bước, nói khẽ "Tôi… không từ chối."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!