Sau khi hẹn hò được nửa năm, Tuyên Dụ và Úc Văn Yến chiến tranh lạnh lần đầu tiên, kỳ nghỉ đông đã sắp kết thúc bọn họ cũng không liên lạc với nhau lần nào. Lý Tô Tô nói bọn họ không biết cách nói chuyện, mâu thuẫn nhỏ cũng có thể phát triển thành thiên thù đại hận, xấu tính còn không chịu nhượng bộ.
Tuyên Dụ đang nằm ở nhà chơi game với Trần Tả Ninh, nghe Lý Tô Tô phàn nàn xong thì cô khó chịu hỏi: "Tính khí của tớ xấu như vậy à?"
Trần Tả Ninh đánh xong một skill lớn trong game rồi lấy kẹo m. út vị dâu trong miệng ra, bình tĩnh nói: "Không xấu, rất tốt."
"Vẫn là Tả Ninh hiểu chị nhất." Tuyên Dụ ngồi xếp bằng: "Những người khác đều hiểu sai về chị."
Lý Tô Tô ở đầu bên kia hét to: "Tuyên Dụ, trước khi phàn nàn thì tắt mic được không hả, tớ vẫn đang online đấy, tai chưa điếc đâu."
Tuyên Dụ đỏ mặt, lúng túng cười cười: "Tớ chỉ…… phàn nàn một chút thôi mà."
Từ Hướng Hàng chen vào, nói: "Tả Ninh, em đúng là quá chiều chị gái mà, cô ấy làm gì em cũng nói tốt."
Trần Tả Ninh thành thật nói: "Chị gái em vốn rất tốt mà."
Tuyên Dụ bỏ điện thoại xuống, nhào về phía Trần Tả Ninh, dán vào khuôn mặt em gái cọ cọ: "Vẫn là em gái chị tốt."
"Chị, chú ý phòng thủ kìa." Trần Tả Ninh dùng bàn tay rảnh rỗi đẩy Tuyên Dụ ra, sau đó năm ngón tay nhanh chóng lật lại, chém chết ba người đột nhiên tấn công ở phía trước.
"Tả Ninh quá đỉnh!" Từ Hướng Hàng hưng phấn hô to.
Ba người chơi game gà mờ, toàn bộ đều nhờ Trần Tả Ninh kéo điểm.
"Tiếc thật, nếu hai người các cậu không cãi nhau, có lẽ anh Yến cũng có thể kéo rank cho chúng ta." Lý Tô Tô cảm khái nói: "Các cậu còn định chiến tranh lạnh bao lâu nữa?"
Tuyên Dụ lười biếng làm ổ trên ghế sofa, hèn nhát nói:"Cũng đâu phải lỗi của tớ, cậu hỏi tớ làm gì."
"Chị, sao chị lại cãi nhau với anh Yến vậy?" Trần Tả Ninh hỏi.
Từ Hướng Hàng cạn lời đáp: "Tả Ninh, em không hiểu rõ chân tướng sự việc, vậy mà còn kiên quyết ủng hộ chị gái mình."
"Được rồi Lão Từ, cũng đâu phải cậu mới biết hai chị em nhà này ngày đầu tiên? Tả Ninh là fan cuồng của Tuyên Dụ đấy." Lý Tô Tô đã quen từ lâu, nói câu fan cuồng cũng không hề quá đáng.
Tuyên Dụ tức giận tắt luôn mic đi, nhưng Trần Tả Ninh bên kia vẫn mở nên cô vẫn có thể nghe được bọn họ đang cà khịa.
"Tuyên Tuyên, cậu nên thành thật với em gái mình đi, đừng kiêu ngạo. Yêu đường với Úc Văn Yến học cái gì không học, lại học theo cái tính cách càng lúc càng giống người ta." Lý Tô Tô cười.
Một giây sau, màn hình nhảy ra thông báo chiến thắng, Tuyên Dụ lập tức thoát khỏi trò chơi.
Trần Tả Ninh đặt điện thoại di động xuống, sau đó tự giác lấy đề ra làm.
Tuyên Dụ trả lời bạn mình hẹn lần sau chơi tiếp, rồi ngã nhào lên giường.
"Thực ra…… là bởi vì anh ấy bảo chị không thể làm người tốt mãi được, dễ bị người ta bắt nạt." Tuyên Dụ nói: "Quan điểm không hợp nên chị cãi với anh ấy vài câu. Hôm sau anh ấy cũng có gửi tin nhắn cho chị, nhưng vì chị vội đi làm việc của hội sinh viên nên mới quên trả lời anh ấy, sau đó cũng không biết nên nói gì cho đúng, vẫn còn lúng túng."
Trên khuôn mặt Trần Tả Ninh xuất hiện một chút đổ vỡ, biểu cảm trở nên sinh động hơn: "Thế là hai người chiến tranh lạnh gần một tháng?"
"Ừ, chị biết là không đúng, nhưng mà chị không thể xuống nước được." Tuyên Dụ dấu mặt trong chăn: "Chắc chắn anh ấy rất chán ghét việc chị luôn mềm mỏng với người ngoài, nhưng đối với anh ấy thì luôn bày ra tính tình kiêu ngạo khó chiều."
"Ngày cãi nhau hôm đó chị thật sự rất giận nên đẩy anh ấy một cái. Sau đó anh ấy đăng bài trên wechat, bả vai đều tím đen cả rồi." Tuyên Dụ thở dài: "Tả Ninh, có phải chị nên sửa tính không."
Trần Tả Ninh có hơi nghi hoặc nên cầm điện thoại di động lên rồi ấn mở nhật ký của Úc Văn Yến. Chỉ có thể thấy hoạt động của anh trong nửa năm, đồng thời cũng không thấy bài đăng mà Tuyên Dụ nói, chẳng lẽ chỉ có Tuyên Dụ mới có thể thấy được? Nếu là vậy thì chắc chắn anh cố ý muốn Tuyên Dụ biết anh bị thương, đợi cô chủ động đến hỏi thăm anh.
Trần Tả Ninh không biết tình hình thực tế, hơn nữa kinh nghiệm yêu đương của cô ấy là một trang giấy trắng, không đưa ra được đề nghị nào có ích nên chỉ có thể phát biểu ý kiến với câu cuối cùng: "Không đâu, chẳng có ai là hoàn hảo cả, không thể chỉ vì tính tình mà phủ nhận cả con người chị được."
Hai chị em đang nói chuyện thì bên ngoài bỗng vang lên một tiếng động, theo sau là tiếng mẹ quát bố: "Ông điên rồi à, nhà chúng ta không phải lo ăn lo mặc tại sao ông lại cùng đám người bọn họ làm mấy chuyện trái lương tâm này!"
"Bà thì biết cái gì, những gì bà và con gái có ngày hôm nay đều là do tôi cố gắng liều mạng mang về, tôi có thể không làm theo lời của bọn họ à?" Tuyên Tín Thụy quát khẽ lại và nhắc nhở: "Nhỏ tiếng một chút, để các con nghe được không hay đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!