Những cảm xúc không thể giải thích được trong lời nói của anh đã ảnh hưởng đến Tuyên Dụ. Cô nhìn Úc Văn Yến mà quên luôn cả việc trả lời Đổng Húc Nghiêu.
Úc Văn Yến quay đầu đi chỗ khác, ở nơi Tuyên Dụ không nhìn thấy anh nắm chặt tay lái, mu bàn tay nổi gân xanh, kiềm chế mọi suy nghĩ vượt quá phép tắc.
"Tiểu Dụ, sao vậy?" Đổng Húc Nghiêu tưởng là Tuyên Dụ không nghe nên hỏi thêm.
Tuyên Dụ thoát khỏi dòng suy nghĩ: "Đến đây."
Úc Văn Yến vốn đã không còn chút hy vọng nào, cảm thấy trái tim mình chìm vào vực sâu băng giá. Anh nhìn chằm chằm Tuyên Dụ nhưng không dám ôm bất kỳ hy vọng nào với cô.
Cô đi tới cạnh cửa kính xe: "Tôi giặt xong quần áo sẽ trả cho anh."
Nói xong, cô chạy chậm về phía Đổng Húc Nghiêu, cười nói: "Để anh đợi lâu rồi."
Úc Văn Yến sững sờ nhìn cô đi xa, trong lòng cảm thấy trống vắng.
Cuối cùng, cô vẫn chọn người khác.
Bên vệ đường, cành cây trơ trụi, mùa đông đã đến, trời đất tối sầm một màu. Một đôi nam nữ sánh vai bước đi, họ trò chuyện và hơi thở phả thành từng làn khói trắng xua tan cái lạnh giá của mùa đông.
Không biết Úc Văn Yến đã ngây người tại chỗ bao lâu, khi toàn thân lạnh buốt anh mới hồi phục tinh thần.
Tuyên Dụ cùng Đổng Húc Nghiêu đi tới cửa bãi đậu xe, cô dừng lại, nói: "Anh không cần đưa em về đâu, em còn có việc, ngồi tàu điện ngầm tiện hơn."
Đổng Húc Nghiêu ngăn cản cô: "Anh đưa em về, trời lạnh lắm, trong xe ấm áp hơn."
"Không sao đâu." Tuyên Dụ đi tới một cái cửa ra khác, cười nói: "Trên đường chú ý an toàn!"
Đổng Húc Nghiêu nhìn theo Tuyên Dụ đi xa, anh ta cảm thấy hơi mất mát. Bỗng nhiên nghĩ tới chiếc xe đỏ sang trọng nổi bật ven đường, cô có quen biết Chu Kính?
Đổng Húc Nghiêu mang theo nghi ngờ trở lại xe, trước khi đi anh ta nhắn tin cho Tuyên Dụ, bảo cô về nhà thì báo an toàn.
Đi đến tàu điện ngầm gần đó, Tuyên Dụ bị gió lạnh thổi muốn run lẩy bẩy.
Cũng không biết bản thân cô đang suy nghĩ gì, có người đưa đón lại không thích, nhất định phải tự mình đi tàu điện ngầm.
Châm chọc thì châm chọc nhưng trong lòng cô hiểu rõ mình cũng sẽ không lên xe Úc Văn Yến. Vậy mà trên đường đi tới bãi đậu xe với Đổng Húc Nghiêu nội tâm cô vẫn rất đau khổ. Trước mắt cô hiện lên dáng vẻ anh nói câu nói kia, ánh sáng trong mắt cô vỡ vụn, sâu trong cổ họng cô dâng lên một cảm giác đau đớn.
Cô không muốn đưa ra lựa chọn nào nên tốt nhất là đi một mình.
Về đến nhà mở cửa ra, hơi ấm phả vào mặt Tuyên Dụ mới có cảm giác sống lại.
Trần Tả Ninh ngồi xổm dưới đất sắp xếp hành lý, quay đầu lại nhìn Tuyên Dụ: "Chị tự về sao? Anh Yến không đưa chị về ư?"
"Sao anh ấy phải đưa chị về chứ." Tuyên Dụ cởi áo khoác ra, đi tới trước mặt Trần Tả Ninh gõ lên trán cô ấy, "Quỷ thông minh, đừng trêu chọc chị của em nữa."
Trần Tả Ninh đứng dậy rót nước ấm cho Tuyên Dụ, hỏi: "Anh Yến không đưa chị về, Đổng Húc Nghiêu cũng không đưa chị về sao?"
Tuyên Dụ nằm vào một góc ghế salon sưởi ấm: "Nhất thiết phải có người đưa chị về sao? Chị của em tự về được."
"Chị nhất định muốn tự về à." Trần Tả Ninh thuận tay cầm lấy bình nước ấm rồi đặt vào trong lòng Tuyên Dụ.
Tuyên Dụ bưng lấy bình nước ấm thổi nhẹ: "Ừ, chị tự dựa vào chính mình."
Trần Tả Ninh bỗng nhiên dừng động tác: "Chị, cuối năm em được nhận tiền thưởng, chúng ta gom tiền mua một chiếc xe đi, chị lái xe đi làm."
"Không được." Tuyên Dụ lắc đầu, "Như thế chúng ta phải dành ra một khoản tiền mỗi tháng cho chi phí bảo dưỡng xe, tiền của chúng ta thật sự sẽ trở nên eo hẹp. Hơn nữa, chị không có bằng lái."
Trần Tả Ninh: "Em nhận được tiền thưởng, đăng ký lớp học lái xe cho chị trước."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!