Chương 17: “Em không được phép lên xe của anh ta.”

Tuyên Dụ cảm giác chiếc xe lướt qua phía trước hơi quen thuộc nên quay đầu nhìn.

Đổng Húc Nghiêu vặn mở nắp chai nước rồi đưa cho cô, hỏi: "Em thấy người quen à?"

Tuyên Dụ không thấy biển số xe nên thôi không nhìn nữa, cô nhận chai nước: "Không phải, tùy tiện nhìn thôi. Cảm ơn anh nhiều."

Đổng Húc Nghiêu làm việc ở gần đây, sau khi kết thúc công việc thì anh ta gặp Tuyên Dụ đang đi ra khỏi hội trường. Thấy biểu cảm của cô không ổn, hỏi thêm cũng không tốt nên anh ta nhẹ nhàng cười nói: "Đi thôi, anh đưa em về nhà."

"Vâng." Tuyên Dụ và Đổng Húc Nghiêu cùng đi đến chiếc xe đang đậu ven đường.

Đổng Húc Nghiêu cẩn thận giúp cô mở cửa ghế lái phụ ra, tay ngăn ở trên cửa để tránh cho cô không bị va chạm, giọng ấm áp nhắc nhở: "Cẩn thận đụng đầu."

Trong lòng Tuyên Dụ cảm thấy ấm áp, khóe mắt nhẹ cong xuống: "Cảm ơn."

Xe khởi động, Đổng Húc Nghiêu bật hệ thống sưởi trong xe lên, quan tâm nói: "Hai mắt em đỏ hết lên rồi, gần đây không nghỉ ngơi tốt à. Ngủ một giấc trước đi, khi nào đến nhà anh sẽ gọi em."

Lòng Tuyên Dụ hơi trầm xuống, Đổng Húc Nghiêu tỉ mỉ chu đáo, nhưng cô không có cách nào đáp lại nên không khỏi cảm thấy có gánh nặng. Cô quay mặt về phía cửa kính xe, chỉ để anh ta thấy phía sau đầu, giả bộ mệt mỏi.

Nửa đường, lúc dừng đèn xanh đèn đỏ anh ta đắp một cái chăn lên người cô, động tác nhẹ nhàng, rất sợ sẽ đánh thức cô.

Xe lái vững vàng vào tiểu khu, Tuyên Dụ tính toán thời gian, tỉnh dậy đúng lúc.

Chăn trượt xuống, Đổng Húc Nghiêu đưa tay cầm lấy, nói rất nhỏ: "Môi trường ở tiểu khu này tốt hơn chỗ cũ."

"Em và Tả Ninh cũng cảm thấy như vậy, cho nên mới chuyển tới đây." Tuyên Dụ chỉ về cây đại thụ trước mắt, "Anh dừng ở đó là được, đi vào trong nữa sẽ không quay xe được."

Đổng Húc Nghiêu dừng lại ở vị trí cô chỉ, "Tuần tới bọn Hướng Hàng tổ chức hôn lễ, em có phải đi làm phụ dâu không?"

"Bọn họ không mời phụ rể và phụ dâu, còn cãi nhau vì chuyện này." Tuyên Dụ bất lực nói.

Cuộc cãi vã rất vô nghĩa, Từ Hướng Hàng cảm thấy quan hệ của cô và cậu tốt, có thể làm bạn thân của nhà trai. Lý Tô Tô không đồng ý, cho rằng mối quan hệ của họ tốt hơn, nên phải coi như là bạn thân của nhà gái tham dự hôn lễ. Cuối cùng họ quyết định chỉ mời một em bé cầm hoa, còn Tuyên Dụ coi như là bạn thân của cả cô dâu và chú rể, lên bục phát biểu chúc phúc. Yêu cầu duy nhất là cô không được phép thiên vị bất kỳ một bên nào, thời gian dành cho họ phải giống nhau.

Đổng Húc Nghiêu cười nói: "Quan hệ của ba bọn em tốt thật."

Tuyên Dụ khoát tay: "Được rồi, em chính là nhân của bánh bích quy kẹp."

Đổng Húc Nghiêu hỏi: "Cuối tuần anh tới đón em, chúng ta cùng đi nhé?"

Lại lo lắng cô sẽ từ chối nên bổ sung nói: "Tả Ninh cũng đi chung."

Tuyên Dụ nhìn Đổng Húc Nghiêu, do dự có nên đồng ý hay không. Gần đây tần suất gặp mặt của họ quá cao, sẽ khiến anh ta sinh ra hiểu lầm.

"Tiểu Dụ." Đổng Húc Nghiêu nhận ra sự do dự của cô nên tranh thủ cơ hội nói, "Là anh muốn theo đuổi em, nên đừng cảm thấy gánh nặng."

Tuyên Dụ suy nghĩ một lúc rồi cười khẽ, cô không quá khó xử, mở cửa xuống xe, nói: "Đi đường cẩn thận, cuối tuần gặp."

"Được!" Giọng nói Đổng Húc Nghiêu cất lên rất điềm đạm, ánh mắt ngập tràn sự ôn hòa lưu luyến.

Tuyên Dụ về đến nhà, mở đèn thấy Trần Tả Ninh ngồi trên ghế sofa thì sợ hết hồn, cô đặt tay lên ngực: "Trời ơi, ở nhà sao không bật đèn, hù chết chị rồi."

Trần Tả Ninh máy móc quay đầu nhìn Tuyên Dụ, vẻ mặt lạnh như băng, rõ ràng không phải vẻ mặt bình thản như thường lệ.

"Em quên mất, làm chị sợ rồi." Trần Tả Ninh di chuyển cơ thể tê cứng của mình.

"Sao thế?" Tuyên Dụ nhận ra trong lòng em gái cô có chuyện không ổn, cô ngồi xuống bên cạnh cô ấy, "Không thoải mái ư?"

Trần Tả Ninh ôm eo Tuyên Dụ, dựa vào hõm cổ cô: "Em bị một giáo sư từ chối ngay từ ngoài cửa."

"Hả?" Tuyên Dụ lo lắng hỏi, "Giáo sư từ chối em ngay từ ngoài cửa là vì em chưa viết xong đề tài à? Hay là mắc sai lầm lúc làm việc."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!