Chương 16: “Uống say rồi, cho tôi ôm một lát.”

Sau khi Úc Văn Yến tốt nghiệp trung học, Tuyên Dụ và anh ít liên lạc hơn. Mỗi năm hội học sinh chỉ tụ họp riêng một lần nên cơ hội nói chuyện càng ít.

Tiếp xúc giữa họ tăng lên nhiều hơn sau kỳ thi đại học, khi cô và Lý Tô Tô đến Quý Đô du lịch. Hai người vô tình làm mất ví tiền và giấy tờ tùy thân, lúc họ đang lang thang trên phố thì gặp được Úc Văn Yến đang lái xe. Anh tìm chỗ ở mới cho các cô, còn dẫn các cô đi dạo chơi.

Một đêm trước khi rời Quý Đô, họ đi vào một quán rượu nhỏ trong hẻm, câu chuyện bắt đầu lệch quỹ đạo từ đây.

Hình phạt khi thua trò chơi là phải lựa chọn nói lời thật lòng hoặc đại mạo hiểm.

Úc Văn Yến ở đây, Tuyên Dụ sợ bị phát hiện bí mật giấu trong lòng nên chọn đại mạo hiểm.

Hình phạt của cô là phải ngỏ lời hẹn hò với một người khác giới trong phòng.

Tuyên Dụ sững sờ: "Sao lại có kiểu phạt này?"

Lý Tô Tô thoát khỏi trang web rút thẻ hình phạt, xấu hổ nói: "Tớ không để ý, bất cẩn bấm nhầm phiên bản hình phạt thân mật."

Tuyên Dụ mơ hồ nhìn vòng quanh phòng: "Đổi một cái trừng phạt khác được không?"

Lý Tô Tô liếc nhìn Úc Văn Yến đang ngồi chờ ở phía đối diện, cô ấy ăn một miếng trái cây, nói: "Không đổi được, ván kế tiếp mới mở lại được. Làm cho có lệ thôi, dù sao hình phạt này cũng độc ác quá."

"Làm cho có lệ là sao?" Ánh mắt Tuyên Dụ ngơ ngác.

Lý Tô Tô nhét viên kẹo nhỏ vào miệng, giọng nói mơ hồ: "Cậu tỏ tình với học trưởng Úc của chúng ta đi, coi như là hình phạt."

Tuyên Dụ trợn to hai mắt, Úc Văn Yến cũng hơi khựng lại, ly nước trái cây trong tay anh rơi ra vài giọt.

Lý Tô Tô nắm bả vai Tuyên Dụ, sát gần bên tai cô: "Ơ kìa, chỉ là bày tỏ thôi mà, ván cược này cũng không khó đến vậy, không lẽ cậu thua mà không chịu phạt nổi sao?"

Tuyên Dụ đẩy Lý Tô Tô ra: "Đừng dùng phép khích tướng với tớ."

Ánh mắt Lý Tô Tô xoay tròn vòng vòng: "Tớ biết hai người luôn bất hòa, đây không phải do hoàn cảnh bắt buộc sao?"

"Cậu đùa gì đấy?" Tuyên Dụ đánh nhẹ vào Lý Tô Tô. Mặt cô đỏ bừng, cũng may trong phòng hơi tối nên những người khác không nhìn thấy.

Lý Tô Tô nói: "Tuyên Dụ, chúng ta nói vài lời công tâm đi. Nếu như không có Úc Văn Yến thì ba ngày này chúng ta đã phải ngủ ngoài đường. Anh ấy còn lái xe đưa chúng ta đi chơi, ăn uống trọn bộ, ân oán hơi nhỏ hồi trung học cơ sở, nhân cơ hội này bỏ qua đi."

Tuyên Dụ nhìn Úc Văn Yến phía đối diện, anh đang cong môi cười đầy ẩn ý, như thể đang mong chờ cô sẽ thực hiện đại mạo hiểm.

—— Thật ngứa đòn!

Trong đầu cô chỉ có suy nghĩ này.

Bị thúc đẩy bởi sự bốc đồng, cô cầm ly rượu lên, hướng về phía Úc Văn Yến: "Úc Văn Yến, anh nghĩ chúng ta có thể thành một đôi không?"

Nói xong cô lập tức chột dạ, hơi nóng trên mặt lan tràn xuống tứ chi, tay cô như nhũn ra, sắp cầm không vững ly rượu.

Úc Văn Yến nhìn cô mấy giây rồi nhận lấy ly rượu, uống một hơi cạn sạch.

Lý Tô Tô bưng ly rượu lên, cười nói: "Hình phạt coi như qua. Chúng em cũng muốn mượn cơ hội này cảm ơn học trưởng Úc."

"Đừng khách sáo." Úc Văn Yến cầm bao thuốc lá bên cạnh lên, đứng dậy: "Các em chơi tiếp đi."

Chờ anh ra cửa, Lý Tô Tô lo lắng, bất an hỏi: "Úc Văn Yến sẽ nghĩ như thế nào?"

Đầu óc Tuyên Dụ rối như tơ vò, "Tớ…… không biết."

Trên đường về, bầu không khí giữa họ trở nên hơi kỳ lạ, Tuyên Dụ xấu hổ chủ động nói chuyện với Úc Văn Yến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!