Một tuần trước ngày kỷ niệm một năm bên nhau, Tuyên Dụ đang luyện đề trong thư viện, Úc Văn Yến ở bên cạnh cô.
Anh đang gõ bàn phím máy tính xách tay để nộp đơn xin thực tập tại một cơ quan ngoại giao trong kỳ nghỉ. Anh đang lưỡng lự không biết nên ứng tuyển vào vị trí nào vì lo lắng sẽ phải thường xuyên đi công tác, ngày nghỉ cũng không được gặp cô.
Anh ngẩng đầu lên nhìn cô vài lần, Tuyên Dụ mới đặt bút xuống, sờ lên tóc mình: "Anh nhận ra là hai ngày rồi em chưa gội đầu à?"
Úc Văn Yến kéo đầu cô tới gần rồi hít hà: "Thơm."
"Đừng tới đây!" Tuyên Dụ đẩy cánh tay của anh đang khoác lên vai cô, liếc nhìn xung quanh rồi nhỏ giọng cảnh cáo: "Giữ tay chân anh an phận chút đi."
Bình thường khi tới thư viện học bài, bọn họ đều sẽ đặt trước một phòng tự học nhỏ có thể ngồi được hai người, nhưng tối qua hai người đã quên không đặt trước nên chỉ có thể ngồi ở đại sảnh.
Ở những nơi công cộng, Tuyên Dụ rất chú ý chừng mực, ít nhất là trong thư viện sẽ không cùng đối phương ôm ôm ấp ấp. Nếu không cẩn thận bị ai đó bắt gặp rồi chụp ảnh lại đăng lên trên diễn đàn trường thì sẽ có ảnh hưởng xấu.
"Em nhìn kia kìa, cô gái phía trước đã ngồi hẳn lên đùi chàng trai rồi." Úc Văn Yến thì thầm bên tai cô.
Tuyên Dụ liếc xéo anh một cái: "Sao, muốn em ngồi lên chân anh phải không? Anh cảm thấy tự hào lắm hả?"
Cũng không thử nghĩ xem, nếu làm như vậy có phải người khác cũng sẽ giống như bọn họ bây giờ, thì thầm thảo luận về họ.
Úc Văn Yến bình tĩnh nói: "Vậy sao tối qua lúc em ngồi lên lại không thấy đó là hành động không đáng tự hào."
Khuôn mặt Tuyên Dụ bắt đầu nóng lên, cô chọc chọc vào mu bàn tay anh: "Im đi!"
Đêm qua không phải do anh thì sao cô lại quên không đặt phòng trước chứ.
"Ý thức đạo đức quá mạnh rồi bảo bối à." Úc Văn Yến nắm chặt tay cô trên đầu gối anh: "Đặc biệt là sau khi xuống giường."
"Úc Văn Yến!" Tuyên Dụ lật tay nhéo vào lòng bàn tay anh, nhưng bàn tay anh rất mỏng, dường như chỉ có một lớp da bọc lấy xương, không có thịt thừa. Cô không véo được nên dứt khoát động tay bóp đốt ngón tay anh.
Úc Văn Yến trượt tay lên, đan mười ngón tay vào nhau rồi mỉm cười, nói: "Động tác quá mạnh sẽ bị người khác phát hiện ra đó."
Tuyên Dụ không dám động nữa, cô lo lắng động tác thân mật nho nhỏ dưới gầm bàn sẽ bị phát hiện nên tiếp tục dùng tay còn lại để làm đề.
Úc Văn Yến được voi đòi tiên, tay anh nắm lên cổ tay cô rồi lại gần cô hơn: "Tuần sau là kỷ niệm một năm, em có kế hoạch gì không?"
"Đã một năm rồi à?" Tuyên Dụ lẩm bẩm: "Em nghĩ rằng anh không thích loại cảm giác nghi thức sến súa này."
Úc Văn Yến: "Em vẫn luôn nghĩ vậy à?"
"Ừhm…" Tuyên Dụ nói: "Hai chúng ta không phải vẫn luôn như vậy sao?"
Người khác yêu nhau thì có đủ thể loại ngày kỷ niệm để tặng quà, còn bọn họ lại chẳng khác gì mấy lúc chưa bên nhau, nhưng những lúc cần cãi nhau thì không thiếu lấy một lần.
"Anh muốn tổ chức?" Tuyên Dụ hỏi.
Úc Văn Yến im lặng nhìn chằm chằm cô một hồi lâu, sau đó thu dọn toàn bộ đồ đạc của cô vào balo rồi kéo cô ra ngoài.
"Anh cảm thấy những chuyện sến súa chúng ta làm quá ít." Úc Văn Yến chỉ vào đôi tình nhân trong sân trường cách đó không xa: "Chúng ta nên như thế kia kìa."
Tuyên Dụ nhìn sang, thấy cô gái và chàng trai mặc quần áo giống nhau thì kinh ngạc hỏi anh: "Đồ đôi á?"
Không suy nghĩ nhiều cô đã từ chối luôn: "Bắt mắt quá, không được, không được."
Úc Văn Yến ôm eo cô đi tới bãi đỗ xe: "Hôm nay nhất định phải mua một bộ!"
Chiều hôm đó, Úc Văn Yến kéo cô đi dạo quanh trung tâm thương mại, dựa theo tiêu chuẩn một cặp đôi để mua một lượt đồ từ đầu đến chân.
Bọn họ ít khi mặc chúng ra ngoài, chỉ khi đi du lịch hay ngày kỉ niệm sẽ mặc để chụp ảnh lưu niệm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!