Chương 13: Vẫn còn giữ chiếc áo khoác của người yêu cũ

Úc Văn Yến im lặng lái xe, không khí trong xe vô cùng nặng nề, ngoại trừ âm thanh định vị thì gần như im lặng đến chết người.

Văn Hòa Sưởng ngồi ở ghế phó lái thỉnh thoảng lại sờ sờ tay mình. Cậu ấy ngắm nhìn phong cảnh ngoài cửa mà không dám mở miệng nói chuyện, chỉ sợ lỡ nói ra câu nào lại chọc tới ông cậu đang cầm lái, người nắm giữ sinh mạng của mình.

Văn Hòa Sưởng xoay đảo tròng mắt, thận trọng nói: "Chắc anh ta chỉ là bạn bè của cô Tuyên thôi."

Úc Văn Yến vẫn giữ vẻ mặt lạnh lẽo cứng nhắc không trả lời.

"Mặc dù…… Anh ta thường xuyên tới trường học bọn cháu đưa đón cô giáo Tuyên, cũng bị các bạn học nhìn thấy mấy lần." Văn Hòa Sưởng xoa xoa lòng bàn tay đã đổ đầy mồ hôi lên quần.

Úc Văn Yến nhíu mày lại: "Đưa đón?"

Tuyên Dụ cũng rất có năng lực nhỉ, đàn ông đưa đón nhiều đến mức còn phải luân phiên thay nhau.

Văn Hòa Sưởng không dám nói nữa, lần trước cậu ấy nghe thấy giọng điệu này là lần cậu của mình không vừa lòng với cô phóng viên đặt câu hỏi mang tính chất lừa dối trong một cuộc phỏng vấn. Trong cuộc phỏng vấn hôm đó, anh đã dùng đạo đức được tu dưỡng nhiều năm mới có thể cố hết sức kiềm chế không nổi giận.

"Anh ta là ai?" Úc Văn Yến giả vờ hờ hững, nhưng ngón tay cái đã siết chặt vô lăng đến nổi gân xanh, làn da tái nhợt.

Văn Hòa Sưởng: "Hình như là một luật sư, những thứ khác cháu cũng không biết…"

Chiếc xe đột ngột giảm tốc độ rồi dừng lại ven đường. Cứ như thế Úc Văn Yến tháo dây an toàn của cậu ấy, lạnh lùng nói: "Xuống xe, tự mình gọi quản gia tới đón."

Văn Hòa Sưởng cứ thế bị ném lại ven đường, ngơ ngác ôm cặp sách nhìn chiếc xe chạy đi mất mà khổ không nói lên lời.

Đã sắp về đến nhà rồi…… Sao lại đuổi cậu ấy xuống xe chứ, là vì không còn giá trị lợi dụng nữa nên bị ném xuống đúng không?

Văn Hòa Sưởng ngơ ngác tự hỏi: "Chẳng lẽ mình phải nói là biết? Nhưng làm sao mình biết được người đàn ông kia là ai chứ? Đúng là kỳ quái……"

Úc Văn Yến lái xe chạy thẳng một đường về trung tâm thành phố, anh dùng một tay đeo tai nghe bluetooth lên, gọi cho Đường Phục Tông.

Điện thoại được kết nối sau vài tiếng chuông.

"Sao thế, cậu chủ Úc?" Đường Phục Tông vừa về tới nhà sau chuyến đi công tác, mệt đến không mở mắt nổi.

Úc Văn Yến hỏi thẳng: "Cậu giới thiệu tên luật sư kia cho Tuyên Dụ?"

"Luật sư? Luật sư nào?" Đường Phục Tông ngồi dậy: "Tôi chưa từng nghe nói cô ấy quen biết luật sư nào mà."

"Không có gì." Úc Văn Yến đưa tay chuẩn bị tháo tai nghe ra.

Đường Phục Tông lại vội vàng lên tiếng: "Chậc! Cái thằng này, cậu không muốn nhìn thấy bên cạnh cô ấy có người khác chứ gì? Chẳng phải nói là không quan tâm à? Thấy xung quanh người ta có những khuôn mặt xa lạ thì bắt đầu lo lắng rồi đúng không, Úc Văn Yến à, cậu đúng là không sửa được……"

"Có phải cô ấy gặp phải chuyện gì nên mới đi tìm luật sư không?" Úc Văn Yến cho xe chạy chậm lại, giọng điệu nghe có vẻ cực kỳ lý trí.

Đường Phục Tông ngừng lại, không ngờ phản ứng đầu tiên của Úc Văn Yến lại là lo lắng điều này, anh ấy im lặng một lát rồi cười nói: "Cậu nghĩ nhiều rồi."

Úc Văn Yến: "Vòng quan hệ của Tuyên Dụ tương đối cố định, phần lớn người có quan hệ thân thiết đều là bạn bè từ thời học sinh."

Đường Phục Tông hỏi lại: "Úc Văn Yến, sao cậu có thể cam đoan trong những năm chia tay này cô ấy không thay đổi? Sau khi chia tay với cậu, cô ấy đã trở nên thích xã giao, thích kết bạn, trong các lĩnh vực khác cũng phải quen biết ai đó chứ?"

"Ừhm, cậu nói không sai." Úc Văn Yến ngắt máy, giật tai nghe Bluetooth ném lên ghế lái phụ.

Đường Phục Tông ở đầu bên kia điện thoại ngơ ngác, anh ấy chỉ muốn khích Úc Văn Yến một chút thôi mà, sao lại phản ứng lớn như vậy chứ?!

Xe chậm rãi giảm tốc độ rồi dừng lại ở chỗ đỗ xe ven đường, Úc Văn Yến vỗ lên tay lái, thở ra một hơi thở nặng nề đang dồn nén trong lòng ngực. Anh đèn chiếu xuống nơi tối tăm chẳng có tác dụng gì nhiều, không nhìn rõ phía xa, trong một khoảnh khắc anh thậm chí còn không biết mình phải đi tới nơi nào.

Xe dừng lại ở tầng dưới của một khu chung cư, Tuyên Dụ thu dọn đồ đạc của mình xong thì mở cửa xe, lịch sự nói lời cảm ơn với Đổng Húc Nghiêu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!