Tuyên Dụ đứng nghiêng người ở ngã rẽ, trong tầm mắt có thể nhìn thấy Úc Văn Yến thỉnh thoảng liếc về hướng bên này. Như sợ cô sẽ bỏ chạy nên phải canh chừng cẩn thận.
Trên wechat Trần Tả Ninh liên tục gửi tin nhắn tới để hỏi cô xem hộp nào đựng cái gì, Tuyên Dụ trả lời từng tin nhắn. Rồi cô quay về màn hình chính, màn hình khóa điện thoại khiến cô thất thần.
Đã lâu lắm rồi, từ lúc đến Vân Đô cô vẫn luôn do dự vấn đề này, bây giờ cuối cùng cũng có quyết định.
Cô ấn vào cài đặt hình nền để thay đổi thành hình ảnh mặc định của hệ thống. Sau đó cô quay về màn hình chính và nhấn tắt màn hình, gương mặt phản chiếu trên đó hoàn toàn không có sự tức giận.
Không biết bắt đầu từ lúc nào, cô trong gương đã biến thành hình dáng hôm nay. Sự mệt mỏi quẩn quanh ấn đường, luôn thiếu sức sống, nhưng cô không tài nào thay đổi được.
Tuyên Dụ thở dài một hơi, cất điện thoại đi.
Cô cũng đã suy nghĩ kỹ rồi, nên buông bỏ quá khứ thôi.
Trong hành lang dài mờ mịt chỉ có một tia sáng chiếu vào, Úc Văn Yến đứng đó, dáng người cao ngất. Vì tối nay là dịp quan trọng nên anh chải tóc ngược ra sau. Là người phóng khoáng nhất nhưng anh lại mặc bộ vest đen có sọc tối màu với cổ áo phẳng rộng vừa phải vô cùng lịch lãm, như muốn che che giấu đuôi sói, nhã nhặn nghiêm túc giao thiệp với mọi người.
"Anh Yến, nhất định phải viết bản thảo phát biểu sao? Cục trưởng Lam vẫn thường phát biểu mà không có bản thảo." Chàng trai hơi nhức đầu, viết bản thảo phát biểu là việc có thể rèn luyện nhưng cũng là việc hành hạ con người nhất.
Nghe giọng điệu thì chàng trai nói chuyện với Úc Văn Yến chắc là cấp dưới của anh.
Úc Văn Yến dùng bút nhanh chóng sửa chữa phía trên bản thảo: "Lãnh đạo có cần bản thảo hay không là chuyện của họ, viết bản thảo là công việc của chúng ta. Bản thảo phát biểu không chỉ phát biểu mới cần dùng, bản thảo cũng có thể khiến trong lòng Cục trưởng Lam có sự chuẩn bị chắc chắn. Cậu trở về sửa lại lần nữa, sau khi bản thảo được thông qua tôi sẽ gửi cho thư ký của Cục trưởng Lam, cố gắng làm xong trước khi có sự tham khảo ý kiến của đặc phái viên."
Chàng trai trả lời là được với giọng trầm thấp, nhưng thời gian Úc Văn Yến sửa chữa dài, càng đợi lâu cậu ta càng cảm thấy áy náy.
Bộ dáng chờ đợi kết quả sửa chữa rất giống khi Tuyên Dụ đợi Úc Văn Yến sửa bài năm đó.
Chàng trai hỏi: "Anh Yến… còn có vấn đề gì không?"
Úc Văn Yến vẫn còn đang viết, chỉ ra vấn đề gãi đúng chỗ ngứa: "Viết có phần không đến nơi đến chốn. Ngày trước làm việc chăm chỉ lâu như vậy rất hiếm khi có cơ hội tốt như giờ, đàm phán lên một cấp độ mới, nhất định phải đàm phán ra được kết quả. Vấn đề càng nhạy cảm càng không được tránh, đừng để người khác nghĩ chúng ta không quan tâm. Nhất định phải nói, nhưng nhắc tới cũng phải có kỹ xảo, trình bày lập trường của mình, đừng làm mích lòng đối phương.
Các cậu có thể cho rằng một số cụm từ ngoại giao có vẻ chính thức và lỗi thời, nhưng ngay cả khi chúng được nhắc đến nhiều lần, những từ này có thể thể hiện rõ nhất lập trường và thái độ của chúng ta."
"Vâng vâng." Chàng trai nghe phần sau hơi mê mẩn, không ngừng gật đầu, đầu bút cũng không nhàn rỗi, ghi chú lại hết vào quyển sổ.
Không chỉ mỗi chàng trai, Tuyên Dụ cũng nghe đến mê mẩn.
Dáng vẻ lúc làm việc của Úc Văn Yến và vẻ cà lơ phất phơ ngày thường rất khác biệt, nhưng kiểu nào cũng có sức hấp dẫn.
"Được rồi, đi làm việc đi." Sau khi Úc Văn Yến nói xong thì đặt tập hồ sơ đã được sửa lại vào tay chàng trai rồi bước nhanh về phía Tuyên Dụ.
Chàng trai đưa mắt nhìn theo, nhưng lại không dám lộ ra quá rõ ràng nên cố ý chọn con đường xa nhất để ra khỏi hành lang.
Ngay khi Úc Văn Yến gọi Tuyên Dụ dừng lại thì cậu ấy đã tò mò về mối quan hệ của họ.
Cô gái mang dáng dấp xinh đẹp sang trọng, mái tóc dài đen mượt xoăn nhẹ, trông nhẹ nhàng và thùy mị. Sự lo lắng, bồn chồn của Úc Văn Yến hiện rõ mồn một, như thể sợ cô gái sẽ bỏ đi bất cứ lúc nào.
Chẳng lẽ đang theo đuổi con gái nhà người ta?
Gần đây, cậu ấy nghe một đồng nghiệp ở đơn vị nói rằng Úc Văn Yến bị đá hồi đại học, kể từ đó anh vẫn độc thân. Cậu ấy không biết tin đồn đó là đúng hay sai. Dù đúng hay sai thì dường như anh đã có tình yêu mới rồi.
Ngay khi rẽ vào ngã rẽ, chàng trai với đầy nghi vấn lấy điện thoại ra và bắt đầu trò chuyện trong nhóm nhỏ đồng nghiệp.
Một mình không nghĩ ra nổi, cậu ấy phải nói chuyện với một nhóm người để đưa ra kết luận.
Tuyên Dụ không bỏ lỡ ánh mắt buôn chuyện của chàng trai. Chẳng mấy chốc, Úc Văn Yến đang đi về phía cô đã chiếm hết tầm nhìn của cô, mọi sự chú ý của cô đều tập trung vào anh.
Úc Văn Yến đi tới từ phía trước cho người ta cảm giác áp bức quá mạnh nên cô vô thức lùi lại một bước, gần như chạm vào tường.
"Còn việc gì nữa sao?" Cô hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!