Đương nhiên, mọi người cũng không bỏ qua cho nàng ta.
Bởi vì mặt như trăng bạc, thân hình đầy đặn, nàng ta có được cái biệt danh Sái Ngọc Hoàn này, khi cãi nhau các cô nương đều hung ác nguyền rủa nàng ta sớm muộn gì cũng bị một sợi dây thừng treo cổ chết.
Nhưng Sái Ngọc Hoàn lại rất đắc ý, trước mặt ta lại tự xưng mình là Dương Quý Phi cao quý.
Nàng ta chỉ là một kỹ nữ Di Hồng Các ở Dương Châu, mà lại bày hết bộ dáng của sủng phi trong phòng.
Bô đựng nước tiểu phải dùng nước sạch pha hoa nhài để rửa, y phục buổi sáng phải xông hương sáu lần, ăn ngán điểm tâm ở Di Hồng Các rồi, nàng ta bắt ta mỗi ngày phải tốn hai canh giờ, từ Bắc thành đi bộ đến Nam thành để mua bánh bạch ngọc nóng hổi.
Tính khí của nàng ta rất nóng nảy, một ngày nọ vào buổi chiều tối, ta mãi đến khi lên đèn mới vội vàng trở lại Di Hồng Các.
Vừa bước vào phòng, nàng ta liền hung hăng dùng móng tay nhuộm màu đậu khấu véo cánh tay ta.
"Con nha đầu c.h.ế. t tiệt kia, ngươi đi đâu thế? Có phải là muốn chạy trốn không? Đừng có mơ mộng hão huyền, khế ước bán thân của ngươi ở Di Hồng Các, ngươi có chạy đến chân trời góc biển cũng là tiện tịch thôi!"
Bị nàng ta dày vò suốt cả tháng trời, tính khí quật cường của ta bỗng chốc nổi dậy.
Ta dùng sức đẩy nàng ta, nhưng không đẩy nổi, nàng ta lớn hơn ta năm tuổi, thân hình đầy đặn, mà ta lại thấp bé gầy gò, căn bản không phải là đối thủ của nàng ta.
Thấy đẩy không được, ta tức giận phát cáu, há miệng cắn mạnh vào cổ tay nàng ta.
"Á…" quen với việc ta luôn cúi đầu nhún nhường, nàng ta vậy mà bị ta cắn cho ngớ người ra, hai mắt mở to hơn cả mắt trâu.
"Ngươi, ngươi dám cắn ta?"
Ta tức giận đến hai mắt đỏ ngầu: "Có gì mà không dám? Ta còn dám g.i.ế. c người nữa kìa!"
"Ồ, ngươi g.i.ế. c người rồi à? Giết ai? Giết ở đâu? Với cái tay chân bé tí ti này của ngươi thì g.i.ế. c được ai?"
Sái Ngọc Hoàn bị ta chọc cười, ngửa đầu nhướn mày, hai tay chống nạnh, quên luôn cả cơn đau ở cổ tay.
Ta hừ lạnh một tiếng: "Ngay vừa rồi! Ta đã g.i.ế. c một nam nhân cao to!"
"Ha ha ha——" nàng ta như nghe được chuyện cười ghê gớm nào đó, nhất thời cười đến mức nghiêng ngả trên ghế mỹ nhân thở không ra hơi.
"Không hổ là nha hoàn sai vặt của Sái Ngọc Hoàn ta, dám g.i.ế. c người, ha ha ha, có tiền đồ, ha ha ha——"
Nàng ta cười đến mức ngửa trước ngửa sau, nước mắt chảy ròng ròng, ta lạnh lùng nhìn nàng ta, nhất thời chỉ cảm thấy nàng ta đã phát điên rồi.
Đối thủ lớn nhất của Sái Ngọc Hoàn ở Di Hồng Các là Thường An.
Ân khách của Thường An tỷ không nhiều bằng nàng ta, nhưng những ân khách đó đều là những người đọc sách biết thời biết thế.
Còn Sái Ngọc Hoàn thì sao, nàng ta không kiêng kị gì cả, chỉ cần chịu chi thật nhiều tiền, bất kể là người mù, người điếc, người mắc bệnh hủi, người tàn tật, nàng ta đều vui vẻ tiếp đón.
Hơn nữa nàng ta còn mặt dày, mỗi lần tiếp khách, đều có thể dùng đủ mọi thủ đoạn để moi móc chút gì đó từ khách.
Nhẫn đeo ngón tay, túi thơm, đai lưng, đồ trang sức bằng vàng bạc, thậm chí ngay cả khăn tay của khách nàng ta cũng không ghét bỏ.
"Cái khăn tay này là lụa đấy, để cho A Tông mang về ít nhất cũng có thể đổi được mấy cây bút lông sói."
A Tông là đệ đệ cùng mẹ khác cha của nàng ta, nghe nói hiện đang học ở học đường.
Ta bĩu môi với nàng ta, nhỏ giọng lầm bầm: "Hừ, may là lông tơ của nam nhân không đáng tiền, nếu đáng tiền thì chắc chắn ngươi đã lột sạch của bọn họ rồi."
"Ngươi lẩm bẩm gì đấy?" Sái Ngọc Hoàn nhướn mày.
Ta vội vàng cười xòa rồi đổi giọng: "Ta là muốn nhắc tỷ cất tiền cho kỹ, đừng để Trần ma ma trộm hết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!