/95/.
Không đến ba mươi giây, toàn bộ đám người truy kích bọn họ đã bị tiêu diệt.
Việc này ủng hộ sĩ khí của mọi người vô cùng lớn.
Tiêu Nham theo bản năng vươn nắm tay về phía Casey, đây là một động tác ăn mừng. NHưng lập tức cậu cảm thấy bản thân có chút đắc ý vênh váo rồi, đang muốn thu hồi nắm tay lại thì đột nhiên, nắm tay Casey nâng lên khẽ đụng vào tay cậu. Trong lòng Tiêu Nham run lên, trên môi cũng nhịn không được nhếch lên một tia mỉm cười.
Hai người cũng không dám thả lỏng tinh thần, bởi vì bọn họ biết đám người truy kích này rất có thể chỉ là pháo hôi do Valentine phái tới để thăm dò thực lực của họ mà thôi.
Căn cứ của Sóng Triều đã gần ngay trước mắt, Tiêu Nham không khỏi trở nên kinh ngạc. Chẳng qua chỉ mới mấy tháng trôi qua, Valentine cư nhiên lại xây dựng được một căn cứ đầy đủ hoàn thiện như vậy ở Nam cực, sau khi chụp cắt lớp từ phi hành khí, độ sâu của căn cứ, kết cấu xây dựng, mà ngay cả vật liệu xây dựng chủ yếu cũng là dùng kim loại mật độ siêu cao, Tiêu Nham quả thật không thể tin được, ông ta rốt cục lấy đâu ra nhân lực và vật lực!
Ngay khi bọn họ còn cách căn cứ không đến hai trăm mét, phi hành khí đột nhiên nhanh chóng rơi xuống.
Tiêu Nham và Casey căn bản không thể khống chế động cơ, tựa như có một cỗ sức mạnh lớn đến mức không thể kháng cự đang kéo phi hành khí của họ xuống.
Tình thế trở nên khó có thể cứu vãn, Tiêu Nham và Casey phát cảnh báo, ngay khi phi hành khí sắp va chạm với mặt đất, mọi người đã kịp thời nhảy ra khỏi phi hành khí.
Tiếng nổ mạnh khiến cho băng tuyết xung quanh chấn động, khi Tiêu Nham ngã nhào trên mặt đất có thể cảm giác được mặt băng kịch liệt rung chuyển, không khí nóng bỏng bốc lên ngay phía sau lưng cậu, may mắn có chế phục tác chiến có tác dụng cách nhiệt ngăn chặn thương tổn. Tiêu Nham nhanh chóng đứng dậy, sau khi cậu xác định tất cả mọi người đều an toàn rời khỏi phi hành khí mới thở phào một hơi.
"Mẹ nó
-- Có chuyện gì vậy!" Mark lớn tiếng chửi.
Hein nửa ngồi chồm hổm trên mặt đất, bàn tay gạt mặt tuyết đọng thật dày ra, nhìn thấy một tầng vật chất tương tự như kim loại.
"Là từ trường. Valentine lợi dụng từ trường của nam châm để tạo nên trang bị có tác dụng phá hủy động cơ của phi hành khí, cho dù điều khiển viên có đại não mạnh mẽ đến cỡ nào cũng không thể chống đỡ sự hư hại mà từ trường gây ra cho động cơ."
Tiêu Nham lập tức liên hệ với tiểu đội bộ đội đi phía sau, cảnh báo bọn họ trước khi xử lý được loại trang bị này, nhất định không thể điều khiển phi hành khi bay đến gần khu vực này.
Cậu quay đầu nhìn tòa căn cứ màu xám nằm trước mắt, tựa như một con mãnh thú đang nằm gầm gừ trong gió rét, vận sức chờ thời điểm thích hợp sẽ tấn công, nuốt bọn họ vào bụng.
Wynne ha ha cười lạnh, "Chúng ta xác định sẽ đi vào chứ? Chẳng lẽ Valentine thật sự sẽ mở rộng cửa chờ chúng ta đại giá quang lâm?"
Cho dù biết rõ đây là một bẫy rập, bọn họ vẫn phải đi về phía trước. Tiểu đội hỗ trợ đi đến chỗ trang bị chuyển hoán từ trường thì dừng lại, chuẩn bị tiến hành tháo dỡ.
"Đi thôi." Mặt Jane không chút thay đổi chậm rãi đi từng bước về phía trước, giữa mặt băng trắng tinh lưu lại một hàng dấu chân, Casey không nói hai lời, cõng theo ba lô chứa thiết bị đầu cuối đi theo phía sau anh.
Khi bọn họ đi đến lối vào của căn cứ, Jane chợt dừng bước lại, lạnh giọng nói: "Tiêu Nham, Casey, mở thiết bị đầu cuối vô tuyến của các cậu lên!"
Nói xong, Jane áp bàn tay của mình lên mặt cửa, thông tin sinh học của anh được rà soát, sau đó nghe trên đỉnh đầu truyền xuống một câu "Chào mừng về nhà", đây là thanh âm của Clare, bả vai Casey hơi hơi sững lại. Cửa chậm rãi mở ra, trước mặt là thông đạo sâu thẳm tựa như không có điểm cuối, gió lạnh gèo thét thổi vào, phát ra từng đợt tiếng vọng âm u.
Jane rút song đao ra, nhấc chân bước vào, Casey đang muốn kéo anh lại, bước chân đầu tiên của anh đã chạm xuống bậc thang, nháy mắt toàn bộ thông đạo từ ngoài vào trong đột nhiên trở nên sáng ngời.
"Đây là đang nói chào đón chúng ta ghé thăm sao?" Mark gãi gãi đầu.
"Ông ta sẽ không để cho chúng ta thoải mái tiến vào đâu." Casey hừ lạnh một tiếng, buông kính quang lọc tiến hành phân tích cắt lớp trên vách tường của thông đạo, "Trên vách tường trang bị thiết bị phóng laser, mặc kệ khả năng tái sinh và chữa lành của các anh mạnh đến cỡ nào, bị laser cắt thành từng khối thịt thì cho dù là thần tiên cũng không thể cứu được."
"Laser... Thật là hoài cổ, tôi còn tưởng gã sẽ trực tiếp bắn đạn đạo ra đó chứ!" Wynne lấy một cái phi tiêu bên hông phóng ra, phi tiêu lượn một vòng dọc theo mặt đất, cảm ứng được trọng lượng, vài tia laser phóng ra, phi tiêu bị cắt thành từng mảnh kim loại nhỏ, "Chúng ta phải đi qua thế nào đây?"
Jane cười lắc lắc cổ tay, "Đương nhiên là phá hủy toàn bộ thiết bị phóng laser chứ sao nữa."
Anh ta vừa dứt lời, Hein đã lấy súng đông lạnh ra, lưu loát lắp ráp, gần như chỉ trong vòng nửa giây, anh đã nắm chặt súng đông lạnh nhảy vào thông đạo.
"Hein--" Tiêu Nham đang muốn lao lên, Jane đột nhiên dùng một tay đẩy cậu về phía sau, Tiêu Nham va vào trong ngực Casey.
"Cậu cảm thấy Jane và Hein là dạng người hời hợt sao?"
Khi bọn họ nhảy và bên trong thông đạo, laser điên cuồng bắn ra, chồng chéo lên nhau tựa như mặt võng, một khi bị bắn trúng, hậu quả thiết nghĩ sẽ khó mà chịu nổi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!