Chương 8: (Vô Đề)

/7/. Mô phỏng điều khiển.

"Nếu bẻ cong sự thật mới có thể trở thành quân nhân, tôi cảm thấy thật đáng tiếc."

Tiêu Nham thầm nghĩ, nếu việc này được đề cập trong báo cáo lên cấp trên, vị Trung tá này và phó chỉ huy của ông ta chỉ sợ cũng sẽ gán cho cậu cái danh "kẻ theo đuôi bộ đội đặc chủng", như vậy còn không bằng mình muốn nói cái gì liền nói cái đó, tệ nhất cũng chỉ là bị viện khoa học trung ương khai trừ, từ nay về sau làm một công dân bình thường, nhiều lắm chỉ là không nhận được tiền trợ cấp của nghiên cứu sinh, nhưng ít ra sống tự tại là được.

"Bẻ cong sự thật?" Will siết chặt nắm tay, Tiêu Nham rũ mắt xuống, nghĩ thầm bản thân có sẽ sắp bị đánh rồi.

"Will!" Trung tá Raven đè bả vai của phó chỉ huy lại, "Hiện tại cậu tình cảm cá nhân quá nặng, căn bản không đủ bình tĩnh để phán đoạn chuyện này. Đừng quên, lúc được đưa về căn cứ xương bả vai của người thanh niên này đã vỡ vụn, cậu ta cũng thiếu chút nữa là mất mạng."

"Cho nên cái chết của White là vô ích sao?" Will vẫn luôn nhận định cái chết của Thượng úy White là bởi vì Hein không làm tròn trách nhiệm.

Tiêu Nham nhìn nhìn mủi chân của mình, cho dù Hein đã từng dùng lưỡi dao làm bị thương mặt cậu cũng được, hoặc là xương bả vai của mình bị vỡ vụn là do người này ban tặng cũng thế, nếu anh thật sự là một người lãnh khốc vôt tình, không thèm quan tâm đến tính mạng của những người khác, tại thời điểm Tiêu Nham đau đớn khó nhịn, trở thành gánh mặng, Hein Burton cũng không cần phiền toái mà khiêng cậu trên vai trở về căn cứ như vậy.

"Cậu còn muốn nói cái gì không?" Trung tá Raven nhìn Tiêu Nham, ông cảm thấy người trẻ tuổi trước mắt này rõ ràng chỉ là một nghiên cứu sinh loại B, lại có chút không giống với những nghiên vứu sinh loại A kia. Cậu không có loại tích cực dốc hết toàn lực biểu hiện bản thân nhằm hy vọng được thăng chức, cũng không có loại khúm núm như những nghiên cứu sinh loại B khác, cậu chỉ là đứng ở đối diện, danh lợi quyền thế không có chút quan hệ nào với cậu.

"Tôi chỉ cảm thấy khó có thể lý giải mà thôi, Trung tá."

"Có cái gì khiến cậu không thể lý giải?"

"Thượng úy White chết dưới súng đạn của tổ chức Sóng Triều. Tôi tin tưởng rằng, về tình hình lúc đó, báo cáo của bộ đội đặc chủng so với lời tường thuật bằng miệng của tôi còn tường tận hơn nhiều. Chỉ là, Thượng uy Will lại không hề có chút oán hận hay quyết tâm tử chiến đến cùng với tổ chức Sóng Triều và đáng tang thi kia, ngược lại đem hết thải tội trạng quy cho bộ đội đặc chủng.

Tôi chỉ là đang thiết nghĩ, nếu Thượng úy Will và Thượng úy White cùng ở trong chuyến phi hành khí đó, sẽ đưa ra lựa chọn như thế nào? Ở lại bên trong phi hành khí, hay là đi theo bộ đội mang theo nguyên liệu Uranium rời đi?"

Will đang muốn nổi giận, nắm tay đã giơ lên trong nháy mắt cương lại giữa không trung.

"Ở lại bên trong sẽ bị tổ chức Sóng Triều giết chết, đây là kết cục mọi người đã biết. Nhưng cậu nói các cậu tránh khỏi tên lửa theo dõi, chúng tôi lại không thể tin được việc này. Mặc dù điều khiển viên là Hein Burton, tôi cũng không cho rằng anh ta có thể làm được việc khiến cho phi hành khí tránh thoát tên lửa theo dõi. Nếu nguyên nhân các cậu rơi xuống là hư cấu, như vậy hết thảy việc phát sinh sau đó đều không có tính đáng tin."

Trung tá Raven vẫn tươi cười như trước, Tiêu Nham ngược lại không có cách nào nhận ra ý đồ của ông ta.

"Vậy chúng ta làm một thí nghiệm đi. Hệ thống mô phỏng phi hành khí có thể mô phỏng lại địa hình lúc đó, mời cậu điều khiển phi hành khí tránh thoát tên lửa theo dõi kia. Để cho "câu chuyện" kia của các cậu càng có sức thuyết phục."

Tiêu Nham ngốc lăng ra mà nhìn chăm chăm vào ánh mắt của Trung tá Raven, người này đang nghiêm túc.

"Hệ thống sẽ hoàn tất việc điều chỉnh thử nghiệm trong nửa tiếng nữa, tôi chờ xem biểu hiện của cậu. Để chúng tôi thấy, kỳ tích có thật sự tồn tại như vậy hay không."

Sau đó, Tiêu Nham bị trợ lý dẫn đi khỏi văn phòng của Trung tá Raven.

Will hoàn toàn không rõ ý nghĩa của việc Trung tá Raven làm như vậy, hồ nghi nhìn nụ cười của ông, "Trung ta, nếu như làm thí nghiệm là vì đánh giá khả năng bọn họ có thể tránh thoát tên lửa theo dõi hay không, vậy đối tượng thí nghiệm của chúng ta không phải là Hein Burton sao?

"Tôi chỉ là một Trung tá mà thôi, cậu cho rằng tôi có tư cách yêu cầu Đại tá Burton chấp nhận thí nghiệm sao? Hơn nữa tên nhóc Tiêu Nham này cũng rất thú vị. Lời nói thật dĩ nhiên có thể khiến người khác phải kính nể, nhưng người không biết phân rõ trường hợp địa điểm mà nói lời thật, cần phải được giáo huấn một chút."

Tiêu Nham đi theo phía sau trợ lý, điều khiển phi hành khí là môn học bắt buộc của quân dự bị, nhưng cậu chưa từng mô phỏng tình huống gặp phải tên lửa theo dõi.

Đi về hướng phòng mô phỏng điều khiển, trong lòng Tiêu Nham bỗng nhiên thấp thỏm khó hiểu.

Nếu cậu thất bại, sẽ có hậu quả như thế nào? Chẳng lẽ Trung tá Raven thật sự sẽ lấy việc này mà quy tội Hein Burton không làm tròn trách nhiệm sao?

Ngay tại lúc cậu trầm tư, phía trước là một nhóm bộ đội đặc chủng đang đi đến.

Đi ở đầu hàng là Liv, cô chớp chớp mắt với Tiêu Nham nói, "Chúng tôi sẽ đến cổ vũ cho cậu!"

"Nhóc con, người vất vả cứu cậu trở về là chúng tôi đó, nếu cậu khiến chúng tôi mất mặt, tôi nhất định sẽ chuyển địa chỉ cái đầu của cậu đó!"

Mark lộ ra biểu tình hung ác, dọa Tiêu Nham phải lùi về sau một bước, cái tên cao to này mới cảm thấy mỹ mãn mà bắt đầu cười ha hả.

Dáng người thon dài của Hein Burton đi ngang qua, chưa từng nhìn sang cũng chưa từng dừng chân, tựa như không có bất cứ sự vật gì có thể trở thành vướng bận của anh.

Tiêu Nham ngồi vào phòng mô phỏng điều khiển, trong đài quan sát ở tầng 2 đứng không ít người, có nghiên cứu sinh, có bộ đội chính quy của quân đội, cũng có không ít bộ đội đặc chủng, bọn họ đều là cấp dưới của Hein Burton.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!