Chương 30: Tiết kiệm phí qua đêm -4

Nghe những lời của Tống Vũ Tiều, tim Kiều Vũ Tụng như muốn nhảy lên cổ họng. Dường như có cái gì đó nghẹn lại, bước chân anh bất giác chậm lại, anh ngập ngừng hỏi: "Tại sao, tại sao?"

Tống Vũ Tiều im lặng vài giây, sau đó trả lời: "Lát nữa em phải bay đến Thành phố Tây, chuyến bay lúc 11h."

Trong khoảnh khắc, tâm tình Kiều Vũ Tụng lại rơi xuống đáy.

Không biết qua bao lâu, Tống Vũ Tiều đột nhiên hỏi: "Anh uống trà sữa không?"

Kiều Vũ Tụng ngẩn người, không hiểu tại sao lại đột nhiên nhắc đến trà sữa.

"Em mua trà sữa." Tống Vũ Tiều giải thích, "Toàn bộ đường và đá hồng, …để trong xe không biết đá có bị tan không".

100% đường, thêm đá hồng … Đó là loại trà sữa mà Kiều Vũ Tụng thích uống trong quán có tên Lãm Phong Nguyệt. Kiều Vũ Tụng nghe xong chỉ cảm thấy trong lòng chua xót và ấm áp, liền đáp: "Được."

Tống Vũ Tiều đêm khuya phải đến Thành phố Tây, sao lại không có nghe nói qua? Kiều Vũ Tụng đi về phía cổng đến, nghĩ rằng chưa kể đến bữa ăn tối, ngay nhìn thấy nhau thôi cũng đã vội vã, tâm sự thật nặng nề.

Cho nên … Tống Vũ Tiều đã sớm đợi ở cổng đến vì lo lắng không kịp lấy nước hoa?

Mặc dù lời giải thích này rất nực cười và hoàn toàn không phù hợp với phong cách của Tống Vũ Tiều, nhưng ngoài điều đó, Kiều Vũ Tụng không thể nghĩ ra cái gì khác. Hay nói đúng hơn là anh không dám nghĩ đến cái gì khác.

Còn chưa đầy ba tiếng đồng hồ trước 11h, lên máy bay cũng sớm hơn 11h.

Thời gian quá quý giá, sau khi Kiều Vũ Tụng xuống xe bus trung chuyển, anh không thể chờ đợi được nữa đã cầm vali lên và chạy về phía cổng đến.

Anh đi rất nhanh, cuối cùng cũng đến được cổng đến và nhìn xung quanh.

Ngay sau đó, anh nhìn thấy Tống Vũ Tiều trong đám đông.

Tống Vũ Tiều cũng tìm được anh, từ xa mỉm cười với anh rồi giơ tay lên.

"Em đợi lâu chưa?" Kiều Vũ Tụng bước nhanh về phía trước, thở hổn hển và trên trán lấm tấm mồ hôi.

"Không lâu" Tống Vũ Tiều nói, "Đến nơi, ký gửi hành lý trước"

Thật không giống những gì người đón máy bay nên nói, nghĩ rằng hai người sẽ sớm chia tay, Kiều Vũ Tụng nhất thời không nghĩ ra nên nói cái gì.

Nhìn thấy vẻ mặt u ám của anh, Tống Vũ Tiều hỏi: "Anh nghỉ ở đâu? Em đưa anh về thành phố trước."

Nghe vậy, Kiều Vũ Tụng dừng lại và nhìn cậu với vẻ khó tin.

Tống Vũ Tiều sắc mặt bình tĩnh, quyết định này chẳng có gì lạ, nhưng đáng ra anh không nên phản ứng như vậy.

Kiều Vũ Tụng có chút hoảng hốt, không nhịn được hỏi: "Làm sao đột nhiên muốn đi Thành phố Tây."

Cậu nhún nhún vai, nói: "Công tác cần thiết. Ban đầu nó được lên kế hoạch vào thứ Sáu tuần trước, sau đó có việc, đẩy tới hôm nay."

Cần phải đi chuyến bay muộn như vậy, xem ra là không thể không đi. Kiều Vũ Tụng thật không nghĩ tới hiện thực lại như vậy, liền ý thức được lòng tham chính mình..

Anh không khỏi nghĩ: Nếu biết bên này gấp gáp như vậy, anh còn liều mạng bỏ lỡ chuyến bay để mua một lọ nước hoa cho Tống Vũ Tiều sao?

Kiều Vũ Tụng đang cảm thấy buồn, Tống Vũ Tiều lại hỏi: "Anh ăn chưa?"

"À." Cho dù là bữa tối hay bữa khuya, Kiều Vũ Tụng muốn ở lại sau khi gặp Tống Vũ Tiều nhưng bây giờ, chắc là không thể ăn cùng được. Anh lắc đầu nói: "Chưa."

Tống Vũ Tiều liếc nhìn đồng hồ, nếu vào thành phố, ăn tối cùng nhau thì đã muộn rồi.

Thấy cậu có vẻ tiếc nuối, Kiều Vũ Tụng nhân cơ hội nói: "Lần sau có cơ hội, chúng ta cùng nhau dùng bữa nhé?"

"Được." Tống Vũ Tiều vừa mới hối hận hỏi loại câu hỏi như vậy, nói xong liền hỏi lại, "Anh còn chưa nói, anh nghỉ ở đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!