Chương 18: Ngày tuyết rơi-3

Sau khi ăn mì, Tống Vũ Tiều cảm thấy miệng hơi khô. Cậu l**m môi nhìn toàn bộ phòng mạt chược nhưng không thấy có nước.

Lần đầu đến đây, đương nhiên không biết kiếm nước uống ở đâu, thắc mắc thì hỏi, nhưng cũng không biết hỏi ai.

Có nên hỏi anh trai Tiểu Tụng?

Tống Vũ Tiều nhìn chằm chằm bóng lưng cao thẳng của anh, không khỏi ghen tị.

Bởi vì cậu học lớp 12 quá sớm, lại không cùng lứa tuổi nên cậu phát triển muộn hơn, thấp hơn những bạn nam khác. Đây có thể là rắc rối duy nhất mà cậu nhảy lớp. Không biết năm 17 tuổi cậu có cao được như anh trai này không nhỉ?

Tống Vũ Tiều bỏ qua nước uống, chọn múc hai thìa canh trong nồi, uống một hơi cạn sạch.

Cậu nhìn bát mì trên bàn, ước chừng đã để lâu quá bị trương lên. Nghĩ đến hương vị của nó, Tống Vũ Tiều nhăn mũi.

Dù vậy, Tống Vũ Tiều vẫn ngồi tại chỗ thêm hai phút nữa.

Hai phút sau, Tống Vũ Tiều đã sẵn sàng, hít một hơi thật sâu, đứng dậy, đi về phía trước và dùng đầu đũa chọc chọc vào vai Kiều Vũ Tụng.

Kiều Vũ Tụng ngẩng đầu lên, ngạc nhiên nhìn cậu, sau đó nhìn xuống chiếc bát trên tay, hỏi: "Em ăn xong rồi? Ăn no chưa? Vẫn còn nhiều mì trong nồi."

Tống Vũ Tiều không trả lời mà hỏi: "Anh ăn chưa?"

Anh trai chớp mắt nói: "Vẫn chưa."

"Em no rồi." Tống Vũ Tiều vô cảm trả lời câu hỏi.

"Ồ …" Nếu không biết cậu đã học lớp 12, Kiều Vũ Tụng không thể không coi cậu là học sinh trung học thô lỗ nhất mà anh từng thấy.

Nhưng có lẽ là do Tống Vũ Tiều đẹp trai, nói chuyện nhẹ nhàng, có chút ngây thơ. Kiều Vũ Tụng thấy cậu bé ăn hết mì còn cố ý chạy tới nói với mình, càng thấy đáng yêu. Tranh thủ lúc trò chơi kết thúc, bàn mạt chược tự động xáo trộn, Kiều Vũ Tụng đứng dậy nói: "Đưa bát cho anh."

Tống Vũ Tiều thực sự không biết vứt bộ đồ ăn dùng một lần vào đâu, nhưng việc trả lại có vẻ bất lịch sự. Cậu do dự khi trả lại còn nói: "Cảm ơn".

"Tiểu Tiều ăn xong chưa? Đến, tiếp tục chơi. Mẹ con chắc sắp trở lại rồi." Từ Ngạo Quân nhiệt tình.

Tống Vũ Tiều thực sự không thích chơi mạt chược — chủ yếu là vì cậu không thích bầu không khí vừa chơi vừa tán gẫu, nhưng từ chối ba người lớn ở đây thì không được. Cậu lại phải ngồi xuống.

Răng của dì Chung trông xấu thật, ăn một tô mì cũng bị nhét kẽ răng. Dì xỉa răng không chút do dự, Tống Dư Kiều ngửi thấy mùi từ miệng dì, nhịn không được nhíu mày.

Không ngờ, Tống Vũ Tiều vừa lấy bài xong thì nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Chu Mỹ Kỳ từ phòng ngoài: "Ôi chao, lạnh chết tôi rồi!"

Trong lòng kinh ngạc, cậu lập tức đứng lên, quay đầu lại, quả nhiên là Chu Mỹ Kỳ.

Khuôn mặt bà đỏ bừng vì lạnh, miệng vẫn thở phì phò.

"Thực sự, bên ngoài trời rất lạnh! Các dì chơi thế nào?" Chu Mỹ Kỳ nói, cởi áo khoác và khăn quàng cổ xuống, tự nhiên ngồi vào chỗ trống do Tống Vũ Tiều đứng lên, nói với người bạn bài của bà "Này, trên đường tới đây, tôi thấy một con chó chết cóng trên đường, tsk tsk. "

Nói xong, Chu Mỹ Kỳ lấy ra vài trăm nhân dân tệ trong túi áo len, nhét vào tay Tống Vũ Tiều, nói: "Thôi, về nhà học bài đi."

Tống Vũ Tiều liếc nhìn số tiền, không hơn không kém, 800 tệ, là tiền sinh hoạt hàng tháng của cậu.

Đã lấy được tiền, Tống Vũ Tiều cũng không có ý định ở lại nữa, thấy Chu Mỹ Kỳ không muốn nói chuyện với mình, liền bỏ tiền vào túi, xoay người rời đi.

Tống Vũ Tiều còn chưa kịp đi xa, đã nghe thấy dì Chung đang nói: "Này, tiểu Tiều của cô ngoan quá, 14 tuổi còn chuẩn bị đi học đại học!"

"Có ích lợi gì? Không một chút lễ phép. Nhìn xem, nó cầm tiền rồi bỏ đi không thèm chào." Chu Mỹ Kỳ ghét bỏ nói.

"Học sinh năng lực cao hẳn là có chút cá tính." Từ Ngạo Quân không chút ngượng ngùng nói, "Này nó giúp cô tiết kiệm rất nhiều tiền học phí đấy."

"Đúng vậy!" Chu Mỹ Kỳ cười ha ha và nháy mắt với những người bạn chơi bài của mình, "Vốn đang không cần chờ năm nay đây! Mà hoặc là năm bổn mạng, hoặc là phạm thái tuế, thầy bói đoán mệnh nói phải đi xa trong nhà mới tốt, nên làm lỡ đến bây giờ!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!