Sau khi Tống Vũ Tiều rời đi, dường như mưa càng lớn hơn.
Kiều Vũ Tụng cúi đầu, sững sờ nhìn dấu giày do Tống Vũ Tiều để lại, một lúc sau mới nhớ ra quay vào.
Đã trễ lắm rồi, chuyến bay của anh là 11:30 trưa mai. Phần mềm ứng dụng đến giờ vẫn chưa gửi tin nhắn báo hủy chuyến bay, có vẻ như phải khởi hành đúng giờ. Kiều Vũ Tụng đã bay chặng này trước đó, theo kinh nghiệm thì anh phải rời khách sạn lúc 9h30.
9:30 …Tống Vũ Tiều đã dậy chưa?
Rõ ràng là họ đã có thông tin liên lạc với nhau, nhưng có lẽ vì không sống cùng thành phố nên thực sự không biết sau này sẽ phát triển ra sao, Kiều Vũ Tụng không thể không thận trọng với cuộc gặp gỡ này.
Anh thay đồ ngủ, nằm ở trên giường, mở ra giao diện trò chuyện trên điện thoại di động, vừa đóng vừa mở, nội dung trong vòng bạn bè không có gì mới, mười phút trôi qua.
Nhớ rằng mình chưa từng xem Khoảnh khắc của Tống Vũ Tiều, Kiều Vũ Tụng đã bấm vào, dưới ảnh đại diện của Tống Vũ Tiều, anh thấy một dòng trạng thái có nội dung " Chỉ hiển thị Khoảnh Khắc của ba ngày qua".
Không tìm thấy gì, Kiều Vũ Tụng chỉ có thể nghiên cứu ảnh đại diện của Tống Vũ Tiều. Nhưng không có gì để nghiên cứu, hình ảnh của các nhân vật anime thông thường – My Neighbor Totoro, không có gì đặc biệt.
Kiều Vũ Tụng lại liếc nhìn thời gian, chọn gửi một tin nhắn cho Tống Vũ Tiều, hỏi: đã nhận phòng chưa?
Tống Vũ Tiều: Rồi. ở tầng dưới, 2304.
Tầng dưới ở đâu? Rõ ràng là ở giữa còn có một tầng. Kiều Vũ Tụng cau mày, song lại thấy buồn cười.
Nhìn chiếc giường lớn dưới thân mình, Kiều Vũ Tụng không khỏi suy nghĩ, nếu cậu đặt một phòng tiêu chuẩn, bây giờ Tống Vũ Tiều đang ở trong phòng sao? Giá phòng thương gia cũng giống như phòng nữ hoàng, Kiều Vũ Tụng chưa bao giờ ở phòng tiêu chuẩn nên hoàn toàn quên mất việc cân nhắc.
Sao anh có thể nghĩ rằng Tống Vũ Tiều có thể ở lại khách sạn vì trời mưa?
Cho dù là phụ nữ, khi quan hệ chưa đủ thân thiết, ngủ chung giường cũng có chút kỳ quái, huống chi là đàn ông? Nghĩ vậy, Kiều Vũ Tụng cảm thấy lời đề nghị vừa rồi của anh rất buồn cười, dường như anh không nghiêm túc cân nhắc cảm nhận của Tống Vũ Tiều.
Anh nói như vậy, Tống Vũ Tiều có để ý không?
Không biết Tống Vũ Tiều có để ý hay không, cậu cũng đã đi sang phòng khác rồi.
Kiều Vũ Tụng không biết cậu đã đưa ra quyết định khi nào, trong lòng chỉ có thể ngưỡng mộ cậu đã thực sự suy nghĩ thấu đáo và phản ứng nhanh.
Trước đây đều là trẻ vị thành niên, anh không xác định được khuynh hướng t*nh d*c của Tống Vũ Tiều, đương nhiên sẽ có lo lắng. Bây giờ, anh có thể lón gan hơn, theo đuổi trở lại?
Đúng vậy, Tống Vũ Tiều là gay, đây là xác thực, anh không sợ lại phạm sai lầm, có thể trực tiếp theo đuổi.
Nhưng, liệu có được không? Một tiếp viên hàng không với bằng đại học chuyên ngành giáo dục tại chức, đang ăn cơm thanh xuân, theo đuổi một nhà khoa học nhỏ hơn mình ba tuổi, được đào tạo và bồi dưỡng. Hơn nữa còn là nơi đất khách?
Kiều Vũ Tụng càng nghĩ, da đầu càng tê dại.
Đây không phải là lần đầu tiên xuất hiện cảm giác như vậy. Chuyện đã xảy ra cách đây 13 năm, nhưng anh có một trực giác mạnh mẽ, anh sẽ lặp lại những sai lầm tương tự.
Nhưng là, nếu Tống Vũ Tiều là mặt trời, nếu ánh sáng chú định sẽ không bắt được như vậy, có lẽ đưa tay ra 1 lần cũng không sao.
Kiều Vũ Tụng lấy điện thoại trong phòng và bấm số "2304".
Một lúc sau, điện thoại được nhấc máy, giọng nói bình tĩnh và mệt mỏi của Tống Vũ Tiều từ đầu bên kia truyền đến: "Alo? Xin chào."
"Là anh" Kiều Vũ Tụng băn khoăn không biết có nên bổ sung họ tên.
"Ồ …" Cậu cười, "có chuyện gì vậy?"
Kiều Vũ Tụng yên lặng, sau vài giây, anh hỏi: "Em buồn ngủ à? Em có muốn … tán gẫu nữa không?"
Cậu vừa cười, vùa hỏi: "Tán gẫu cái gì?"
Có gì mà buồn cười vậy? Kiều Vũ Tụng vò đầu bứt tóc, cân nhắc một lúc rồi nói: "nói về em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!