Chương 134: Ngày tuyết lại rơi -11 ( HOÀN)

Bầu trời xám xịt ảm đạm, kỳ nghỉ Tết đã qua nửa chừng, không khí lễ hội cũng tiêu hao gần hết, trên đường chỉ còn sót lại chút náo nhiệt nhàn rỗi.

Vì đơn vị có việc cần phải trở về xem xét, Tống Vũ Tiều đã đổi chuyến bay sang buổi tối, Kiều Vũ Tụng cũng phải về nhà để thu dọn đồ đạc và chào tạm biệt bố mẹ.

Tuy nói Kiều Vũ Tụng có thể ở nhà thêm 2 ngày nữa, nhưng nghĩ lại sau này muốn về nhà lúc nào cũng được, anh càng muốn đi cùng Tống Vũ Tiều về Tích tân.

Ở nhà 2 ngày nay, Kiều Vũ Tụng chưa từng nói với ba mẹ là Tống Vũ Tiều sẽ đi Thành phố Tây. Mà có lẽ Từ Ngạo Quân tai mắt nhanh nhẹn đã nghe được từ chỗ Chu Mỹ Kỳ, cho nên lúc biết được quyết định của anh, bà cũng không có phản đối.

Tuy vậy, Từ Ngạo Quân lại oán thán thay cho Kiều Vũ Tụng: "hazz… mới về nhà được có mấy ngày? Quan hệ với người nhà còn chưa được tốt đẹp, chưa tới mùng 7 đã về đơn vị rồi. Công chức thật gương mẫu mà!"

"Có thể bọn nó chỉ chê bà càm ràm, không chịu được, phải về Tích Tân thanh tịnh mấy ngày, muốn trải qua thế giới của hai người thì sao?" Kiều Chấn Hải bất thình lình nói.

Kiều Vũ Tụng hiếm thấy ba mình bắt bẻ mẹ, chưa kịp hoàn hồn thì nghe thấy tiếng cười của Tống Vũ Tiều.

"Dù sao thì trong căn cứ cũng không có chỗ nào để tiêu tiền. Con sẽ để lại thẻ lương cho anh Tiểu Tụng. Nếu anh ấy muốn đầu tư cái gì, mọi người hãy kiểm tra trông chừng giúp." Tống Vũ Tiều nói.

Kiều Vũ Tụng chưa từng nghe Tống Vũ Tiều nói qua về kế hoạch này, anh giật mình chưa kịp ngăn lại thì cậu đã nói xong.

Từ Ngạo Quân và Kiều Chấn Hải đều ngẩn người.

" À, con yên tâm đi!" Từ Ngạo Quân vỗ vỗ cánh tay Tống Vũ Tiều "Con đừng lo, dì có thể không giỏi cái khác, nhưng dì giỏi nhất là quản lý tiền bạc, nếu không, cửa hàng tạp hóa nhỏ này đã không mở cửa được tới giờ. Yên tâm, tuyệt đối sẽ không để Tiểu Tụng hoang phí đâu."

Tống Vũ Tiều mỉm cười nói: "Đương nhiên con yên tâm. Bình thường anh Tiểu Tụng cũng không có tiêu xài gì, gì tiêu xài, cũng đã mua được nhà và xe. Ở Tích Tân đã mua được nhà mới, 150 m2, vừa phải không lớn, đồ đạc cũng không có sẵn trong một hai tháng tới. Nếu chú dì có thời gian, hãy đến Tích Tân giúp anh ấy một tay. Ra khỏi nhà, tiện thể đi tham quan một vòng Tích Tân. 

Dù sao cũng không lo không có chỗ ở. "

Nghe xong, Từ Ngạo Quân càng ngại ngùng hơn nữa, nói: "Ôi, thực sự là… Lần này trở về vội vàng như vậy, không có thời gian để tâm sự nhiều chuyện."

" Dạ, vâng." Tống Vũ Tiều sợ cậu nói thêm gì nữa, Kiều Vũ Tụng thêm khó xử nên không có tiếp tục.

Kiều Vũ Tụng một bên bàng quan nhìn hai người đưa đẩy. Cuối cùng thấy Tống Vũ Tiều đã ngừng lại, vội nói: "Vậy chúng con đi trước, chuyện khác nói trong điện thoại đi."

"Này, đợi đã…đi theo mẹ một chút!" Từ Ngạo Quân thần bí vẫy tay Kiều Vũ Tụng, rồi đi vào trong.

Kiều Vũ Tụng không rõ vì sao, nhìn Tống Vũ Tiều xong, phải đi theo Từ Ngạo Quân vào nhà.

Nhìn hai người rời đi, Tống Vũ Tiều khó hiểu, thoáng thấy Kiều Chấn Hải đang nhìn mình, liền cười lại với ông.

Kiều Chấn Hải thành thật: "không biết hôm nay hai đứa sẽ đi, vốn định tối nay làm mấy món ngon, cùng nhau uống vài chén rượu."

Tống Vũ Tiều tiếc nuối nói: "Lần tới đi, chắc chắn sẽ có cơ hội."

"Cái này…" Kiều Chấn Hải lấy một phong bao lì xì đỏ từ trong túi áo khoác, "Con mới tới nhà chúng ta, cũng không chuẩn bị được cái gì. Con nhận lấy cái này, chút lòng thành, coi như tiền mừng tuổi, phù hộ con bình an, công tác thuận lợi."

Ông dùng ngón tay siết chặt phong bao đỏ, dù vậy, Tống Vũ Tiều vẫn cảm giác đôi tay ông hơi run.

Một lúc lâu sau, Tống Vũ Tiều nhận lấy phong bao lì xì, nói: "Cảm ơn, ba."

Kiều Chấn Hải sửng sốt.

"Con có thể gọi ba như vậy không?" Tống Vũ Tiều hỏi.

Ông vẫn còn yên lặng trong vài giây, sau đó gật đầu hài lòng, vui vẻ cười "Ha ha, đương nhiên có thể, đương nhiên có thể."

Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của ông, Tống Vũ Tiều đột nhiên cảm thấy có chút xấu hổ, ngượng ngùng cười cười.

"Sau khi trở về, hãy làm việc chăm chỉ." Giọng điệu của Kiều Chấn Hải trở nên tự tin, "Chỉ cần công việc của con thuận lợi, người dân cả nước cũng sẽ vui mừng!"

Tống Vũ Tiều cười cười, khi ngẩng đầu lên, thấy Kiều Vũ Tụng đi ra với vẻ mặt không kiên nhẫn, phía sau là Từ Ngạo Quân còn đang thúc giục.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!