Lon bia trong tay lạnh ngắt, bởi vì nhiệt độ trong lòng bàn tay Kiều Vũ Tụng mà đã biến thành nước trong veo nhỏ giọt trên thảm.
Anh hơi cúi đầu xuống, đầu tiên là nhìn chằm chằm tấm thảm, ngay sau đó, ánh mắt liền bắt gặp chân của Tống Vũ Tiều.
Tống Vũ Tiều đang đi dép của khách sạn và mắt cá chân cậu sạch sẽ, Kiều Vũ Tụng không nhịn được liếc mắt lên trên, bắp chân của cậu thoạt nhìn thon dài mạnh mẽ.
Thực sự trưởng thành – Kiều Vũ Tụng thường xuyên sử dụng một mô tả hài hước như vậy khi đối mặt với Tống Vũ Tiều, 27 tuổi. So với lúc còn nhỏ, cơ bắp của đôi chân này dày hơn, tuy rằng trông vẫn gầy nhưng ít nhất cũng không mảnh khảnh như cọc tre.
Hai đùi của Tống Vũ Tiều thấp thoáng dưới lớp áo choàng tắm, Kiều Vũ Tụng không dám ngẩng lên, cụp mắt xuống, nhấp một ngụm bia lạnh để làm dịu trái tim đang nhảy múa của mình.
Kiều Vũ Tụng cảm thấy được chính mình không thanh thuần —— đây là phí lời. Thậm chí anh còn nói điều đó một cách đạo đức giả. Năm đó quen biết Tống Vũ Tiều, điều gì sẽ xảy ra nếu anh nắm tay cậu, và điều gì sẽ xảy ra nếu anh hôn lên má cậu.
Nhưng mà không phải bây giờ.
Có lẽ vì từng trải qua một vài mối tình? Giữa tiếng mưa tanh tách, Tống Vũ Tiều đang ngồi trên ghế sô pha mặc áo choàng tắm màu trắng như tuyết, Kiều Vũ Tụng đối mặt với cậu, nghĩ về những giấc mơ đó, nghĩ chính là phía sau cậu có gầy gò đến mức có thể thấy rõ sống lưng, nghĩ chính là n*m v* cậu có màu gì…
Kiều Vũ Tụng thở dài và cười khổ trong lòng.
Đúng lúc này, di động của Tống Vũ Tiều vang lên.
Kiều Vũ Tụng nhìn đồng hồ, còn mười phút nữa, anh ngạc nhiên nhìn Tống Vũ Tiều.
"Là báo thức nhắc đi ngủ." Tống Vũ Tiều nói xong đứng dậy, cầm điện thoại, tắt báo thức rồi ngồi trở lại ghế sô pha.
Kiều Vũ Tụng sững sờ, ngượng nghịu cười: "Muộn lắm rồi."
"Ừm" Tống Vũ Tiều mở ứng dụng du lịch trên điện thoại và tìm kiếm tên khách sạn trong ô tìm kiếm.
Đơn giản là báo thức thôi sao? Kiều Vũ Tụng thấy cậu đang bấm điện thoại, muốn biết cậu đang làm gì, nhưng không tiện hỏi.
Sau một hồi suy nghĩ, Kiều Vũ Tụng giả vờ thoải mái và nói: "Giường này khá lớn, nếu không phiền, chúng ta có thể ngủ cùng nhau đêm nay." Dù gì thì đây cũng là lựa chọn duy nhất trong tình hình hiện tại. Bên ngoài trời đang mưa to, quần áo của Tống Vũ Tiều đã gửi đi giặt lại, làm sao có thể để cậu rời khỏi khách sạn?
Tống Vũ Tiều bất ngờ nói: "Không sao, em đặt 1 phòng ở đây, lát nữa sẽ đến bộ phận quản lý nhận phòng."
Nghe vậy, trái tim Kiều Vũ Tụng chùng xuống, anh hỏi: "Em vừa đặt phòng à?"
"Ừm." Tống Vũ Tiều nói, đặt điện thoại lên tay vịn của ghế sofa.
"Cái này …" Kiều Vũ Tụng không khỏi cảm thấy mất mát, nhưng nhanh chóng cười nói, "Như vậy cũng được. Sao anh lại không nghĩ ra? cũng khá tiện."
"Ừm." Tống Vũ Tiều gật đầu.
Kiều Vũ Tụng l**m cái miệng đang mím chặt của mình, nhìn chằm chằm vào lỗ trên lon bia, ngẩng đầu lên và uống nửa lon.
Tống Vũ Tiều nhìn đường gân nổi lên trên cổ anh, yết hầu anh nhấp nhô lên xuống. Kiều Vũ Tụng uống xong, cậu cũng quay mặt đi chỗ khác.
"Mấy năm gần đây anh có trở lại Nhạc Đường không?" Tống Vũ Tiều hỏi.
"Anh không về nhà thường xuyên. Anh thực sự khá bận. Ở Nhạc Đường không có sân bay. Nếu có, sẽ có nhiều cơ hội về nhà hơn. Đúng rồi, em có ăn khoai tây chiên không? Anh mua." Kiều Vũ Tụng nói xong đứng dậy.
"Không." Tống Vũ Tiều nhìn bộ dáng của anh một lúc, giọng nói nhẹ nhàng, "Bữa tối ăn nhiều quá rồi, bây giờ ăn không thấy ngon miệng."
Kiều Vũ Tụng mang cho cậu một chai nước, đặt lên bàn cà phê, nói: "Em có khát không? Uống chút nước đi. Anh không nghĩ em uống nhiều bia."
Tống Vũ Tiều nhìn lon bia trong tay, mỉm cười.
Bạn đang nói về điều gì? Giữa quá khứ và hiện tại, Kiều Vũ Tụng chọn hiện tại. Anh hỏi, "Bữa tối có gì?"
"Ẩm thực Hồ Nam." Tống Vũ Tiều nghĩ tới đây nói: "Kỳ thực em ăn không nhiều."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!