Chương 9: (Vô Đề)

CHUYỂN NGỮ: NQL

BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT

Tô Trản ném áo cho anh, "Còn áo của anh nữa này."

Nói xong cô xoay người rời đi rất tự nhiên, hôm nay trông cô đi về nhanh nhẹn quá lại làm Từ Gia Diễn cứ nhìn mãi không thôi, cho đến khi tiếng đóng cửa "Rình —-" ở bên đối diện vang lên, anh mới tặc lưỡi một cái, từ từ đóng cửa lại.

Xế chiều hôm thứ sáu, Từ Gia Diễn bỗng nhiên sốt cao.

Lúc Tô Trản gõ cửa nhà anh, anh đã ngủ mê man rồi. Đại Minh gọi điện thoại thế nào cũng không thấy nhấc máy, vì vậy gọi điện cho Tô Trản. Bốn giờ chiều cô có một cuộc phỏng vấn, nên giờ đang đọc bản thảo, lại nhận được điện thoại của Đại Minh nói không liên lạc được với lão đại.

Cô ném bản thảo qua một bên, bình tĩnh hỏi Đại Minh: "Sao không gọi được?"

Bên kia Đại Minh đang làm thủ tục lên máy bay, lão đại không có ở đây, ngoại trừ ông anh đội phó Mạnh Thần đang nhàn rỗi nhai kẹo cao su, những người còn lại đang náo loạn hết cả lên rồi, đấu giải mà không có lão đại mọi người đương nhiên cảm thấy hoảng loạn!

Đại Minh nói: "Bọn anh tối nay bay sang San Francisco đấu giải, đã hẹn nhau hai giờ gặp ở sân bay rồi, mà bây giờ sắp ba giờ đến nơi, lão đại vẫn chưa xuất hiện! Gọi điện thoại cho anh ấy cũng không thấy nghe máy gì cả, em gái ơi, em giúp anh sang bên kia nhìn một chút, rốt cuộc có phải anh ấy hôm qua thức đêm nên ngủ quên hay không."

Tô Trản gõ cửa ầm ĩ hết cả lên, mãi mới thấy Từ Gia Diễn ra mở cửa, đầu tóc thì rối bù, gò má đỏ ửng cả lên, cũng chẳng buồn để ý xem người đến là ai, anh mở cửa là lại quay về phòng ngủ, nằm vật xuống giường, vóc người anh cao gầy, nhìn giống như một con tôm to đang nằm co quắp trên giường vậy.

Tô Trản đi sau anh, gọi anh mấy câu, anh đều không trả lời, lúc này cô mới nhận ra có điều không ổn, cô đưa tay lên sờ, thấy trán nóng bừng bừng có thể nướng bánh luôn được rồi!

Cô vỗ vỗ mặt anh, gọi tên: "Từ Gia Diễn"

Anh không để ý tới, ôm chăn, vùi đầu vào gối

Cô lại vỗ vỗ, "Từ Gia Diễn, anh, anh đang sốt đấy."

Anh gạt tay cô ra, giọng mất kiên nhẫn: "Em đừng quấy rầy anh."

Được rồi, khó tính khó nết, lúc phát sốt lên, thì coi mình là vua là chúa đấy à!

Tô Trản đứng lên, chống nạnh trừng mắt nhìn anh một hồi, sau đó mới xuống dưới tầng mua nhiệt kế, mua thuốc, lại thêm mấy hộp giúp giảm nhiệt lên cho anh, đang thanh toán thì nhận được điện thoại của Đại Minh, "Em gái Tô à, em có tìm được lão đại không?"

Tô Trản giơ điện thoại, cất đống tiền lẻ, đi ra ngoài: "Anh ấy sốt rồi."

Đại Minh a lên một tiếng, "Vậy trận đấu làm sao bây giờ?"

"Trận đấu đó không có anh ấy, các anh không đánh được hay sao?"

Đâu có đơn thuần à tranh giải chứ? Trận đấu này rất quan tọng với lão đại mà.

Người khác thì Đại Minh anh ta không biết, nhưng với Pot, đấu giải luôn xếp thứ nhất, hết thảy những thứ khác đều dẹp qua một bên.

Anh ta mười lăm tuổi đã quen lão đại, lúc nào cũng lút cút đi theo anh, chỉ cần có người nói một câu lão đại không đúng, anh ta sẵn sàng xắn tay áo xông vào luôn, thời điểm đó Pot một lòng muốn tranh giải cao, chả bao giờ để ý đến sức khỏe của bản thân có bị làm sao không, tập luyện đến mức bị xuất huyết dạ dày, mà hôm sau cứ như bình thường bay ra nước ngoài để thi đấu.

Khi đó anh ta thật sùng bái lão đại.

Chẳng riêng gì anh ta, trong đội cũng có rất nhiều người hâm mộ lão đại, nhưng tính anh hay thích một mình không cần người đi theo, cũng không thích nói chuyện, bình thường gặp hôm tâm trạng anh đang vui thì anh sẽ gật đầu chào người khác, dần dần, có người lại cảm thấy như anh rất giả tạo. Khi đó cả cậu ta và Mạnh Thần ngày ngày đi theo anh, lão đại ban đầu chỉ phớt lờ không để ý tới, nhưng cũng không bài xích, được một thời gian thì anh nói chuyện với bọn họ, ngày đó anh hỏi cậu ta có muốn gia nhập hay không, Đại Minh vui sướng đến nỗi suýt cắn phải đầu lưỡi của mình.

Cuộc so tài vào mùa đông năm 18 tuổi, anh giành lấy giải quán quân của cuộc đời mình, dửng dưng khoác quốc kỳ cầm cúp đứng trên bục ở San Francisco nhận thưởng.

Bên dưới hai người Mạnh Thần và Đại Minh cực kỳ kích động, hai anh em cứ ôm nhau mà khóc.

Sau bữa tiệc ăn mừng, một chiến đội gồm một nhóm người của nước Mỹ uống say hết trong quán bar, Pot đưa cậu ta và Mạnh Thần đến một bến tàu cho ngư dân bên San Francisco, kế cận bên đó là căn cứ trại của một chân nhân CS, ông chủ của căn cứ đó James là một tuyển thủ CS đã giải nghệ, đang ở Mỹ làm huấn luyện, người trong đội thường xuyên qua đó đấu với chân nhân CS.

Đêm hôm đó, ba người bọn họ, nói chuyện đời người, nói chuyện hiện tại, nói chuyện tương lai, nói cả về chuyện đàn bà.

Khi đó Đại Minh mới cảm thấy mình đến gần với lão đại hơn một chút, cũng là lúc ấy, cậu ta cảm nhận được nhiệt huyết trong lòng lão đại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!