Chương 8: (Vô Đề)

CHUYỂN NGỮ: THƯỢNG QUAN PƯỢNG VŨ.

BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT

Tô Trản đưa lưng về phía anh đứng, đẩy áo lông xuống cầm ở trong tay, quay đầu trông thấy Từ Gia Diễn đút tay vào túi chậm chạp đi đến, phủ trên người một cái áo mỏng màu xám, đơn giản, đường nét lưu loát.

"Em không lạnh." cô trả lại áo cho anh.

Từ Gia Diễn đi vài bước đến bên người cô, xoay người đối mặt với cô, sau lưng dựa vào trên lan can, cánh tay cánh tay chống  xuống lan can, khẽ ngửa ra sau, một chân lười nhác đặt lên lan can trên bậc thềm đá nhỏ, híp mắt nhìn cô hồi lâu, một lúc lâu sau cười nói: "Không lạnh?"

Tô Trản lấy tay quạt gió "Tại vì uống rượu mà, nóng."

Khóe miệng của anh cong lên, từ trong túi lấy ra một hộp thuốc, lấy một điếu nhẹ nhàng gõ trên bao thuốc lá, ánh mắt vừa nhìn về một phía, vừa nhà nhạt nói: "Mặc vào, đừng để tôi nói lần thứ ba."

Người miễn cưỡng dựa vào, một chân cong lên để trên thềm đá hỏ, trong tay bóp một điếu thuốc, cúi đầu vuốt vuốt qua lại.

Về chuyện nào đó, chẳng qua cuối cùng một người phụ nữ và một người đàn ông, chẳng hạn như đêm tối, đàn ông so với đàn bà vẫn tràn ngập sức mạnh hơn.

Mà trên thân thể đàn ông luôn phát ra nhiệt lượng.

Cô không nói một lời mà khoác áo lông vào cúi đầu nhìn xuống, nếu như nhìn không lầm là đồng phục của đội mà lần trước anh mặc ở sân bay, toàn bộ màu đen đến gối, vị trí ngực trái có một phù hiệu màu trắngPot. Màu đen đơn giản hình chữ Khải[1].

Trên áo có mùi thuốc lá nhàn nhạt, không khó ngửi, lẫn lộn tươi mát.

Dáng người Tô Trản mảnh mai, được áo khoác của anh che phủ chặt chẽ, trên chân đi một đôi cao gót nhỏ, lộ ra màu sắc ổi bật trên mu bàn chân da thịt trắng mịn. áo khoác đàn ông to lại đi một đôi cao gót trộn lẫn lại với nhau có một ý vị khác..

Thấy cô đã mặc, Từ Gia Diễn lúc này mới hài lòng ngậm thuốc vào trong miệng, sờ khắp toàn thân mới nhớ ra cái bật lửa để ở trong túi áo lông.

Anh lấy thuốc xuống cầm ở trong tay, lưng dựa vào lan can, một bàn tay chống vào cột trụ, trọng tâm hướng về một bên, đứng nghiêng lười nhác, ngón trỏ tay kia ngoắc ngoắc về phía cô.

Tô Trản đi lên phía trước một bước.

Giọng nói của anh không tập trung: "Tới gần một chút."

Tô Trản không biết anh muốn làm gì, lá gan lớn hơn bước lên phía trước một bước dài, một bước này gần thân thể anh trong gang tấc, tản ra nhiệt lượng và lực lượng đêm tối, lưng anh dựa vào lan can, ánh trăng chiếu vào sau lưng của anh, nửa người bao phủ ở trong bóng tối khiến anh trông mông lung thần bí, tràn ngập hấp dẫn.

Lúc này Từ Gia Diễn nhìn Tô Trản cảm thấy cô không giống với lúc trước.

Cô đứng đón ánh sáng, khẽ ngước mặt lên, ánh trăng chiếu vào trên mặt, mí mắt, lông mi, tai, chóp mũi cô… Mỗi một chỗ, anh đều nhìn thấy rõ ràng tường tận.

Hai người đứng gần nhau, bốn phía cũng rất yên tĩnh, trừ ánh trăng và tiếng gió vụn vặt, xung quanh gần như không có một tiếng động nào, chỉ nghe thấy tiếng hít thở của hai người.

Thong thả, rõ ràng, đơn giản, độ nóng vây bốn phía.

Anh thu hồi thế đứng không nghiêm chỉnh, dừa về phía cô.

Tô Trản dũng cảm chăm chú nhìn vào đôi mắt anh.

Anh cũng nhìn cô, đôi mắt kia đen lay láy, so với đêm tối còn muốn trầm và sâu hơn.

Anh khẽ liếc về phía bên phải, phả hơi ấm vào một bên tai.

Chỉ cần Tô Trản lập tức nghiêng đầu, hai người liền đụng vào nhau.

Trong lúc cô đang do dự nên nghiêng đầu hay không nghiêng đầu.

Một bàn tay chui vào túi áo lông, cô vô ý thức nghiêng đầu.

Người Từ Gia Diễn đã rời khỏi, khí nóng tiêu tan.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!