CHUYỂN NGỮ: TQSH
BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT
~~~*~~~
Ngày Thịnh Thiên Vi trở về, Trầm Tinh Châu lái xe đưa cô đến sân bay. Nửa đường, Lâm Kiều và Trầm Tinh Châu lại cãi nhau một trận, buộc Trầm Tinh Châu phải dừng xe giữa đường rồi tự đón xe về. Trầm Tinh Châu tức giận không nói lời nào khiến Thịnh Thiên Vi không dám nói gì.
Mãi đến lúc xuống xe, Trầm Tinh Châu cầm túi đồ của Thịnh Thiên Vi rồi nói, "Lấy giúp anh gói thuốc lá ở phía sau đi."
Thịnh Thiên Vi ngoan ngoãn làm theo.
Người trong sân bay rất nhiều. Trầm Tinh Châu cầm chiếc túi màu đen sải bước đi, Thịnh Thiên Vi lặng lẽ theo sau lưng anh. Nhìn bóng lưng cao ngất trước mắt, cô nghĩ, "Rốt cuộc anh ấy thích Lâm Kiều đến mức nào nhỉ?"
Hồ Đồng nói anh ấy vì Lâm Kiều mà xích mích với người nhà, nhưng trong hai ngày này, Thịnh Thiên Vi chứng kiến qua không ít lần hai người cãi nhau, Lâm Kiều ngồi khóc, Trầm Tinh Châu ngồi bên cạnh im lặng không nói, chỉ nhíu máy chơi game trên điện thoại. Nói anh ấy không thích Lâm Kiều? Thịnh Thiên Vi cũng vô tình thấy anh hôn Lâm Kiều rồi! Cô thật sự không ngờ rằng, người như anh cũng có lúc dịu dàng như thế.
Lúc đầu, Thịnh Thiên Vi còn ngây thơ lo lắng, không biết Lâm Kiều có bị đánh không. Bởi vì lúc đó, Trầm Tinh Châu có vẻ rất giận dữ. Đợi hơn một tiếng đồng hồ, Hồ Đồng cũng hơi lo nên hai người xuống xe đi tìm. Kết quả, tại khúc cua trong một con hẻm nhỏ, hai người thấy Lâm Kiều bị Trầm Tinh Châu đè vào tường hôn.
Khi đó, hai người mới lớp mười hai, thấy thế, Hồ Đồng nhanh tay che mắt cô lại, sau đó kéo cô rời khỏi chỗ đó.
Thì ra, ở nơi cô không thấy được, hai người họ lại thân mật đến thế…
Trước khi lên máy bay, Trầm Tinh Châu trả túi đồ cho cô rồi nói, "Thượng lộ bình an." (Nguyên văn: Nhất lộ thuận phong – lên đường xuôi gió)
Không đợi cô trả lời anh đã xoay người rời khỏi. Anh đi rất nhanh, nhanh đến mức quên luôn gói thuốc của anh vẫn còn trên tay cô.
Lần gặp mặt này là lần cuối cùng hai người gặp nhau năm đó. Sau đó, rất nhiều lần Thịnh Thiên Vi đã nghĩ rằng, nếu ngày đó cô dũng cảm nói ra, kết quả có phải sẽ khác không. Nhưng rồi nghĩ lại, cô mới biết mình sai, lúc đó, anh ấy đang có bạn gái, cô bạn gái đó là Lâm Kiều. Tháng Tám nhẹ nhàng trôi qua, cuộc sống lớp 12 nhanh chóng ập đến.
Thành tích của Thịnh Thiên Vi không tính là tốt, cô chỉ thấy hứng thú với mấy môn Toán Lý Hoa, trong đó, môn Toán cô học rất giỏi còn môn Văn lại không tốt lắm. Lúc chia lớp ra ban Tự nhiên và Xã hội, người nhà cô cực lực phản đối. Ai cũng nghĩ rằng một cô gái nên học ban Xã hội là tốt nhất, sau này cũng dễ kiếm việc làm, huống chi Thịnh Thiên Vi còn là con nhà giàu có chứ! Ai ngờ cô lại chọn học ban Tự nhiên, trước giờ chuyện cô cô tự quản nên không ai biết việc này.
Mãi đến năm cô học lớp 11, giáo viên Toán học vô cùng yêu thích cô, đề cử cô vào đội tuyển Toán. Sau một năm ôn luyện, lúc học kỳ I lớp 12 sắp kết thúc, cô đạt hạng hai trong kì thi Toán.
Nhờ có chuyện này mà ba mẹ Thịnh Thiên Vi vui vẻ hẳn. Mặc dù con họ hơi khác biệt với con gái nhà người khá nhưng nó còn giỏi hơn hẳn con trai nhà người ta. Hơn nữa, giáo viên Toán học thường xuyên khen Thịnh Thiên Vi trước mặt ba mẹ, vì thế, chuyện cô chọn ban Tự nhiên cũng dần dần cho qua.
Lúc Hồ Đồng nhìn bức ảnh chụp chung của đội dự thi mới phát hiện có gì đó là lạ, sau đó cậu lập tức đưa di động cho Trầm Tinh Châu xem, "Anh Châu, anh nhìn bức hình này giúp em."
Trầm Tinh Châu y hệt một vị đại gia nằm trên sô pha chơi game, anh lười biếng hỏi, "Sao?"
Hồ Đồng nhìn chằm chằm bức hình, "Đây là anh Vi đúng không anh? Anh nhìn tóc của cô ấy đi…"
Trầm Tinh Châu liếc mắt nhìn qua rồi "a" một tiếng, "Ừ, là tóc dài."
Hồ Đồng nhìn dáng vẻ Thịnh Thiên Vi trong bức hình, gương mặt cô vốn nhỏ nhắn, ngũ quan lại tinh xảo, đứng giữa một đám người kia lại thanh tú vô cùng. Cộng thêm mái tóc dài ngang vai rủ xuống tai, cả người trở nên khác hẳn "thằng nhóc" lúc trước. Nhìn đi nhìn lại mới thấy, như thế này quả thật đẹp mắt hơn nhiều. Hồ Đồng dường như vẫn không thể tin được, cậu lẩm bẩm, "Không biết cô ấy bị cái gì kích thích nữa.."
Trầm Tinh Châu không chút lưu tình mà nói toạc ra, "Không phải em luôn muốn em ấy để tóc dài à? Sao nào? Giờ người ta làm theo ý em rồi em ngồi đây bắt bẻ?"
Hồ Đồng giật mình, "Anh nói thế có ý gì?"
Trầm Tinh Châu nhìn chằm chằm màn hình game, "Anh nói rõ ràng thế mà còn hỏi?"
"…"
Hồ Đồng đỏ mặt gật đầu liên tục, "Anh nói anh Vi thích em?"
"Hừ, em tự nghĩ đi."
Nói xong, anh đứng dậy rời đi để lại Hồ Đồng một mình đứng đó, trong lòng vẫn còn hoài nghi, "Không thể nào… Anh Vi thích mình? Thật sự là thích mình??"Cuộc sống lớp 12 khá là nhàm chán, ngoại trừ thi cũng chỉ có thi, sau đó còn phải xếp hạng điểm nữa.
Như thế cũng không tệ lắm. Nhờ có lịch trình chặt chẽ như thế khiến Thịnh Thiên Vi mệt chết mới không dư sức để ý đến mấy chuyện khác. Cả một năm cô không hề nghĩ đến Trầm Tinh Châu, ngay cả lúc Hồ Đồng đến thăm cô cũng chỉ vội vàng gặp mặt một cái, rồi lại được ba mẹ "rước" về nhà ôn bài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!