CHUYỂN NGỮ: TQSH
BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT
~~~*~~~
Bữa tiệc sinh nhật cuối cùng cũng đến hồi kết.
Mọi người đều về hết, chỉ có Thịnh Thiên Vi bị Hồ Đồng giữ lại, "Tối nay cậu ở lại nhà tôi đi. Đã lâu chúng ta chưa cùng nhau đánh một trận rồi!"
Ánh mắt Thịnh Thiên Vi tràn đầy phòng bị nhìn Hồ Đồng, Hồ Đồng thấy thế thì giận dữ, "Cậu nghĩ cái gì thế?? Còn lo tôi chiếm tiện nghi cậu à??"
Thịnh Thiên Vi nhướn mày, "Ai biết được đâu.."
Hồ Đồng trợn mắt, buồn cười trả lời, "Chị hai, em chưa đến mức bụng đói ăn quàng, ngay cả đồng loại cũng không tha đâu!!"
"Cút!" Thịnh Thiên Vi làm bộ muốn đánh nhau.
Hai người náo loạn một trận chợt một loạt tiếng bước chân truyền đến. Hồ Đồng lấy cái tay đang đè trên đầu xuống rồi đứng thẳng người, quay đầu nói với người ở phía sau, "Anh ra ngoài hả?"
Thịnh Thiên Vi thu tay lại, cô hơi sửng sốt rồi quay đầu ra sau nhìn.
Trầm Tinh Châu mặc một thường phục, hai tay xỏ vào túi quần đi xuống lầu, sau lưng anh là Lâm Kiều, sắc mặt cô nàng vô cùng ngượng ngùng.
Trầm Tinh Châu chậm rãi đi xuống, dáng vẻ lười biếng vô cùng, lúc đến trước mặt hai người thì dừng lại, bàn tay chỉ vào cô gái sau lưng, "Đưa em ấy về. Người anh em này của em vẫn chưa về?"
Hồ Đồng gãi đầu một cái, "Dạ, hôm nay cô ấy ngủ lại đây."
Thịnh Thiên Vi đạp cậu một cái.
Trầm Tinh Châu ý vị thâm trường (ý nghĩ sâu xa) cười cười, ánh mắt anh quan sát Thịnh Thiên Vi một lát, chỉ coi một đạp vừa này là chuyện giữa người yêu đùa giỡn với nhau. Anh vỗ vai Hồ Đồng rồi lưu lại một câu, "Chú ý một chút." rồi bước đi.
Lâm Kiều vội vàng đi theo.
Trong biệt thự chỉ còn hai người Hồ Đồng và Thịnh Thiên Vi.
Hồ Đồng giương mắt nhìn hai người rời đi, cậu còn chưa kịp xoay người đã bị Thịnh Thiên Vi hung hăng đạp thêm cái nữa, "Cậu nói bậy gì thế!!?"
Hồ Đồng bị đau, mở miệng trách móc, "Cậu vốn ngủ lại đây mà!! Chẳng lẽ tôi nói sai à? Hơn nữa, đã là đàn ông thì đều thích kiểu con gái tóc dài, dịu dàng như Lâm Kiều, chứ có ai sẽ có ý nghĩ gì với cậu chứ?! Dù cậu muốn, tôi còn chẳng muốn đây!!"
Thịnh Thiên Vi không để ý, cô xoay người muốn đi lại bị Hồ Đồng kéo lại, "Được rồi.. Chị hai, em sai rồi.. Chúng ta đi luyện quyền cước đi.."
...
Phòng luyện quyền nằm trên lầu hai.
Thịnh Thiên Vi vui vẻ lấy bao tay xuống, cô liếc nhìn Hồ Đồng một cái, "Cha dượng của cậu đối xử với cậu cũng tốt lắm nhỉ?! Còn đặc biệt làm cho cậu một căn phòng để luyện quyền nữa.."
Hồ Đồng vui vẻ cười, "Đợi đến lúc cô cũng có cha dượng thì sẽ hiểu.."
Thịnh Thiên Vi bực mình đánh một quyền lên đầu Hồ Đồng, "Cậu nói cái gì? Không biết lấy chuyện gì để nói chuyện phiếm à?"
Hồ Đồng cười, "Tôi không có ý nguyền rủa cậu đâu nhé! Tình cảm của ba mẹ cậu mặn nồng như thế, làm sao có chuyện ly dị chứ!"
Thịnh Thiên Vi gật đầu, "Ba mẹ đều lớn tuổi cả rồi. Cho dù có chuyện gì đi nữa chắc ai cũng cố nhịn cho qua chuyện thôi, chứ chẳng suy nghĩ đến chuyện đi tìm mùa xuân khác đâu."
Nói xong, hai người im lặng hồi lâu.
Thịnh Thiên Vi nhìn Hồ Đồng, "Bình thường Trầm Tinh Châu đều ở lại đây à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!