CHUYỂN NGỮ: TQSH
BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT
~~~*~~~
Sinh nhật năm mười tám tuổi, Hồ Đồng gọi điện thoại cho Thịnh Thiên Vi mời cô đến Nhã Giang chơi.
Thịnh Thiên Vi xin phép ba mẹ ba ngày để đến Nhã Giang, ở đó, cô gặp lại Trầm Tinh Châu. Nếu nói thuở nhỏ là ảo tưởng không thực tế vậy thì lần đến Nhã Giang này, tình cảm của cô đã hoàn toàn nảy mầm.
Ngày sinh nhật của Hồ Đồng là ngày sáu tháng tám. Vé máy bay Thịnh Thiên Vi đặt xuất phát vào một ngày trước. Lúc Thịnh Thiên Vi xuống máy bay, cô gọi điện cho Hồ Đồng nhưng lần nào cũng máy bận. Thấy thế, Thịnh Thiên Vi bình tĩnh ngồi vào hàng ghế cạnh đường. Mười phút sau, Hồ Đồng gọi điện thoại cho cô. Ngồi một lúc lâu khiến cô sắp bị phơi khô rồi, tâm tình vui vẻ lúc đầu cũng biến thành uể oải, "A lô."
Hồ Đồng, "Cậu ở đâu thế? Giọng nói sao thế này?"
"Ở sân bay chứ ở đâu. Mau nhắn địa chỉ nhà cậu cho tôi đi."
Hồ Đồng "a" một tiếng, "Chị hai à.. Chị đến sớm thế sao không báo em một tiếng? Đây là muốn tặng kinh hỉ cho em à?"
Thịnh Thiên Vi tức giận, "Ờ, rồi sao? Chú thấy đủ kinh hỉ chưa?"
Hồ Đồng, "Tất nhiên là quá kinh hỉ rồi.. Thế nhưng giờ tôi không qua đón cậu được."
"Không sao. Tôi tự bắt xe đến."
Hồ Đồng không đồng ý "Sao thế được! Đây là lần đầu cô đến Nhã Giang, lỡ tài xế bắt chẹt cô thì sao??"
Ánh mắt trời rực rỡ chiếu lên người khiến Thịnh Thiên Vi có chút phiền muộn, cô bắt đầu thiếu kiên nhẫn, "Cậu nghĩ có người đánh được tôi?"
Có lẽ Hồ Đồng đang trong thời kì trưởng thành nên trong tư tưởng muốn bảo vệ con gái. Thế nên dù Thịnh Thiên Vi có nói thế nào, Hồ Đồng cũng không chịu đồng ý việc cô tự mình bắt xe đến.
Ngay lúc Thịnh Thiên Vi muốn nổi đóa, Hồ Đồng quay đầu lại nói với ai kia, "Anh, anh đi đón người giúp em nhé!"
Ở đầu bên kia điện thoại, Thịnh Thiên Vi nghe được một thanh âm trầm thấp, "Đón ai?"
"Một người anh em của em."
Hai người thấp giọng nói với nhau mấy câu, Thịnh Thiên Vi không nghe rõ nội dung trong đó. Cô chỉ nghe thấy một giọng nói trầm thấp, bỏ ngoài tai chất giọng vịt đực của Hồ Đồng ra thì chỉ còn giọng nói kia mang theo chút lạnh nhạt không rõ và tính lãnh cảm.
Thế cái gì gọi là tính lãnh cảm?
Nói văn vẻ một chút thì tính lãnh cảm chính là chất giọng sạch sẽ, lúc nói ra không hề mang theo chút dục vọng nào, nghe ra tựa tựa một vò rượu trong vắt. Còn nếu nói thẳng ra ấy hả? Nghe giọng là biết đối phương thuộc dạng cấm dục, ấy thế nhưng chất giọng lại khiến người nghe hết lần này tới lần khác nổi lên **…
Trước đây Thịnh Thiên Vi có xem qua một bộ phim, Lạc Gia Dương – nam chính trong phim cũng là loại người có chất giọng như thế. Giọng nói mang theo mấy phần lạnh nhạt nhưng lại rất dễ nghe, lãnh cảm mười phần. Trong phim, nữ chính là Dương Tĩnh luôn tự cho rằng Lạc Gia Dương là đối tượng của minh. Mà cảnh quay kinh điển nhất trong phim chính là: lúc hai người đang là bạn bè, một buổi tối gọi điện thoại nói chuyện với nhau, nữ chính nằm trên giường nói chuyện điện thoại với nam chính.
Sau đó, nữ chính vì nghe được giọng nói của nam chính mà đạt đến cao trào. Ấy thế mà nam chính lại chẳng có cảm giác gì.. Bộ phim này được đánh giá khá tốt. Sau đó, lúc hai vai chính phát sinh quan hệ, nữ chính gần như là điên cuồng say mê giọng nói của nam chính. Lúc Thịnh Thiên Vi xem bộ phim này lần đầu, Thịnh Thiên Vi chỉ đang học cấp 2. Lúc đó, phim điện ảnh mới bắt đầu công chiếu, mà ý kiến đánh giá của bộ phim đó không tệ nên được công chiếu trước. Không lâu sau đó, Hồ Đồng lấy được vé xem phim rồi thần thần bí bí hỏi cô có muốn đi xem không.
Thịnh Thiên Vi không chống nổi tò mò bèn nhận lấy vé. Kể từ đó, Hồ Đồng có cái gì tốt cũng chia sẻ với Thịnh Thiên Vi, tình bạn hữu nghị giũa hai người nháy mắt thay đổi.
Buổi trưa, ông mặt trời hoạt động vô cùng mãnh liệt. Quả thật là chẳng nể mặt nhau chút nào! Thịnh Thiên Vi nghe được chất giọng lãnh cảm mười phần ở đầu dây bên kia khiến cô còn tưởng, không phải cô gặp được Lạc Gia Dương chứ??
Cô bắt đầu nhớ lại, dáng vẻ của Lạc Gia Dương lúc đó là sao nhỉ?
…Không tài nào nhớ nổi!!
Có lẽ cô nên xem lại bộ phim đó một lần nữa.
Ngồi trên hàng ghế cạnh đường, Thịnh Thiên Vi bỏ di động vào túi, hai tay che tai lại, cả người đã bị ướt đẫm vì mồ hôi. Anh của Hồ Đồng đến.
Lúc Trầm Tinh Châu đến, quả thực anh không nhớ nổi Thịnh Thiên Vi. Cô ngồi chồm hổm dưới đất, một đầu tóc ngắn gọn gàng. Ánh mặt trời chiếu len lưng cô khiến toàn thân cô như tỏa ra một lớp hào quang. Phản ứng đầu tiên của Trầm Tinh Châu chính là, người anh em này cũng trắng quá nhỉ… Nhưng lúc híp mắt nhìn kĩ lại thì anh thấy được vẻ thanh tú của người con gái giữa hai đầu lông mày.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!