Chương 74: Phiên ngoại Trầm Thịnh (1)

CHUYỂN NGỮ: TQSH

BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT

~~~*~~~

Hai nhà Trầm Thịnh có giao tình từ đời ông nội, nhưng Thịnh Thiên Vi từ nhỏ lớn lên ở nơi khác nên không mấy lần gặp mặt Trầm Tinh Châu.

Mãi đến lúc ba của Thịnh Thiên Vi về Nhã Giang hai nhà mới qua lại thường xuyên hơn. Lúc đó, Thịnh Thiên Vi đã vào làm việc trong công ty của Trầm Tinh Châu. Trước đó, tên của hai người có xuất hiện cùng nhau đều từ Hồ Đồng.

Mặc dù Hồ Đồng thật sự không muốn thừa nhận nhưng nếu không để ý đến mấy việc khác thì Trầm Tinh Châu cũng được xem là anh họ của Hồ Đồng. Không phải là anh họ thân thuộc gì đâu! Năm Hồ Đồng tám tuổi, ba mẹ li dị. Sau đó mẹ tái giá, kết hôn với dượng, mà dượng của Hồ Đồng lại là em họ của ba Trầm Tinh Châu.

Hồ Đồng chẳng có cảm tình gì với cha dượng nên đối với mấy người Trầm gia cũng chả có tình cảm gì, ngoại trừ Trầm Tinh Châu.

Hồ Đồng và Thịnh Thiên Vi lớn lên cùng một nơi. Lúc Thịnh Thiên Vi học trung học ba của Hồ Đồng bị điều động về làm việc ở Nhã Giang nên cả nhà Hồ Đồng cũng chuyển theo về đó. Dần dần, hai người đành liên lạc với nhau qua điện thoại. Thỉnh thoảng Hồ Đồng đến Bắc Tầm[1] đều sẽ tìm Thịnh Thiên Vi luyện quyền cước một trận.

Cũng từ lúc đó cái tên Trầm Tinh Châu thường xuyên xuất hiện bên tai Thịnh Thiên Vi.

Lúc đó Trầm Tinh Châu đang học đại học. Hồ Đồng nói rằng Trầm Tinh Châu vì một nữ sinh ở trường nghệ thuật mà tranh cãi với mấy người trong nhà, khiến ông nội cầm chổi đuổi đánh quanh sân. Hồ Đồng nói tới đây thì không biết tại sao hốc mắt lại đỏ. Thịnh Thiên Vi đang luyện quyền với bao cát đến đổ mồ hôi cả người, cô ngồi uống nước trên cầu thang. Thấy Hồ Đồng đỏ mắt thì trêu chọc, "Sao thế?

Ông ấy đánh cậu khóc luôn hả?"

Hồ Đồng lau khóe mắt, tháo bao tay đánh quyền xuống rồi ngồi bên cạnh Thịnh Thiên Vi, mở một chai nước nói, "Thật ra con người ông nội rất tốt. Lúc còn trẻ thì biết đường chịu khổ dưới nông thôn rồi đi nhập ngũ nên toàn thân đều có vết thương. Cô biết đó, giờ thành lão cán bộ cả rồi nên tư tương khá là bảo thủ. Gặp ông, tôi cứ tưởng mình nhìn thấy ông nội..."

Thịnh Thiên Vi biết ông nội của Hồ Đồng qua đời lúc cậu còn rất nhỏ. Hôm đó, Hồ Đồng có tiết Thể dục nhưng cậu lại trốn học ra sau núi ngủ khiến giáo viên tìm một vòng cũng không thấy đâu. Đến lúc Hồ Đồng về lớp thì chủ nhiệm nói cho cậu, ông nội cậu đang nguy kịch nên nhanh chóng chạy về nhưng vẫn không kịp. Kết quả là cơ hội gặp mặt nội lần cuối cũng không có. Vì thế mà mấy năm nay Hồ Đồng cơ hồ không đi khỏi quê nhà.

Thịnh Thiên Vi im lặng vỗ vai Hồ Đồng.

Hồ Đồng lau mũi, nói tiếp, "Không cần an ủi tôi đâu. Làm như tôi là con gái ấy! Thôi, không nói chuyện này nữa, tôi phải đến mấy tiệm đồ cổ một chuyến đây."

Thịnh Thiên Vi đóng chai nước nghi ngờ nhìn Hồ Đồng, "Cậu đến đó làm chi?"

Hồ Đồng cởi bỏ bộ đồ huấn luyện đã ướt đẫm mồ hôi, thay vào đó là bộ thường phục làm nổi bật dáng người vừa nhỏ nhắn vừa thanh tú, "Mua một cái vòng tay cho Trầm Tinh Châu."

"Vòng tay gì?"

Hồ Đồng, "Vòng tay gì nữa! Tất nhiên là tặng cho người khác rồi. Nhỏ người yêu của anh ấy sắp đến sinh nhật. Lần này tôi lên đây cũng vì việc này, còn ghé qua thăm cậu chỉ là tiện đường mà thôi..."

Thịnh Thiên Vi lạnh lùng liếc nhìn Hồ Đồng, "Mới đó thôi mà đã làm sai vặt cho người ta à? Hồ Đồng, chú được lắm!"

Hồ Đồng gãi đầu, "Ngoại trừ việc đào hoa ra thì về mấy phần khác anh Trầm cũng tốt lắm mà."

Thịnh Thiên Vi đứng dậy phủi mông một cái rồi  nói, "Tôi đi với cậu."

Hồ Đồng nghi ngờ nhìn cô, "Không phải lát nữa cậu phải đi học thêm à?"

"Chuyện nhỏ. Muốn mua đồ tặng quà cho phụ nữ mà cậu không cần một vị nữ tính khác giúp đỡ à?"

"..."

"Sao không nói gì?"

Một lúc lâu sau Hồ Đồng mới cúi đầu lẩu bẩm, "Cũng phải chắc chắn cậu cũng là nữ giới chứ... "

"..."

"Ông đây còn chưa thấy qua vị nữ tính nào có thể Thái quyền đến như cậu..."

"..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!