CHUYỂN NGỮ: TQSH
BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT
~~~*~~~
Ngoại ô bệnh viện.
Đã tháng bảy, tiết trời dần dần trở nên nóng bức, mọi người cũng đổi lại áo quần mùa hè.
Từ Gia Diễn mặc chiếc áo T
-shirt màu trắng kèm chiếc quần đậm màu. Anh ngồi trong xe hút thuốc, mái tóc đen nhánh được chải chuốt gọn gàng làm tôn lên vẻ đẹp nhu hòa trên gương mặt anh. Ánh mắt trời chiếu vào trong xe, gò má anh ánh lên một màu sáng dịu dàng. Một tay anh đặt lên vô lăng, tay kia đặt lên trên bệ cửa sổ, đầu ngón tay thon dài kẹp một điếu thuốc, tàn thuốc nhẹ nhàng rơi.
Ánh mắt anh nhìn chằm chằm một bóng người xinh đẹp cách đó không xa.
Chiều nào cô cũng xuống đây chơi với thằng bé kia.
Từ Gia Diễn bắt đầu nhớ lại.
Ba năm trước, lúc hai người gặp nhau, lúc hai người cãi vả, lúc hai người hẹn hò, gây gổ, còn có cảnh cô nũng nịu trong lòng ngực anh.
Trong lòng anh, cô có cả trăm ngàn dáng vẻ.
Có lẽ anh chưa từng chắc chắn như lúc này.
Anh rất thích dáng vẻ của cô lúc này, mi mắt như họa, mắt thanh mày tú thanh thanh đạm đạm.
Lại thêm một ngày ngồi trên xe thâu đêm, đến sáng, lúc anh về công ty, Đại Minh đứng dậy, "Anh về rồi?"
Từ Gia Diễn không thay đồ, hai tay xoa đầu tóc gật đầu ừ một tiếng rồi đi vào phòng làm việc, chợt Đại Minh kéo tay anh, "Mụ kia tìm anh."
Dứt lời, Trầm Mạn Thanh đi ra.
"Pot, đã lâu không gặp."
Anh xem thường trực tiếp đi qua, Trầm Mạn Thanh tỏ vẻ không sao đi theo vào rồi đóng cửa lại.
Từ Gia Diễn ngồi trên ghế, hai tay xoa cổ, "Có chuyện gì?"
Trầm Mạn Thanh cười cười, "Cậu nghĩ cậu thắng được tôi?"
Từ Gia Diễn theo phản xạ cau mà, "Trong mắt cô chỉ có thắng thua thôi à?"
Trầm Mạn Thanh gật đầu, "Ừ, làm sao cậu mới chịu rút đơn kiện?"
Anh cúi đầu pha cà phê, không thèm nhìn người trước mắt rồi bỏ vào tách cà phế một viên đường, "Nếu rút đơn kiện thì ngay từ đâu tôi đã chẳng có ý định lên tòa với cô."
"Được thôi. Thế là cậu không cần bạn gái nữa chứ gì?" Sắc mặt Trầm Mạn Thanh khá nguy hiểm.
Từ Gia Diễn ngẩng đầu nhìn, hàm dưới cương cứng lại.
Trầm Mạn Thanh cười, "Khẩn trương làm gì chứ! Nếu tôi muốn dùng cô ấy để uy hiếp cậu thì sớm ra tay rồi. Việc gì phải đợi đến giờ! Cùng là phụ nữ với nhau, tôi cũng không muốn làm khó cô ấy. Muốn cậu cúi đầu trước tôi một lần thật sự khó khăn đến thế sao?"
Từ Gia Diễn cười nhạt.
"Cậu tưởng đơn kiện đó dễ khởi tố thế à? Vấn đề xâm phạm bản quyền ngày nào cũng có mười mấy vụ. Trước đây đám người đó kiện tôi không được, giờ các cậu cũng vậy thôi. Tôi hỏi cậu một lần cuối, có muốn quay lại bên tôi không?"
"Cô làm nhiều chuyện thế đều vì việc này?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!