Chương 6: (Vô Đề)

EDIT: THƯỢNG QUAN SA HY.

BETA: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT.

Mấy phút trước, Tô Trản đang tắm bỗng nhiên "Bụp" một tiếng, đèn tắt, căn phòng rơi vào bóng tối, giơ tay lên không thấy được năm ngón.

Không có nghe nói thông báo hôm nay bị cúp điện mà! Trong màn đêm, cô tắm xong, lại lần mò đi vào phòng, lấy một chiếc váy dài xanh thẫm thay vào, đi lên ban công mượn ánh trăng hút điếu thuốc.

Đốm lửa chập chờn, nhưng ở trong bóng tối lại hết sức rõ rằng, một tay Tô Trản kẹp thuốc, tay còn lại khoanh trước ngực. Đưa mắt nhìn ngôi nhà đối diện, đèn đuốc sáng trưng, hơi nheo mắt lại."Chào anh. Nhà em bị cúp điện. Anh cho em mượn cây nến được chứ?"

Lúc này, Tô Trản đứng trước cửa, tóc không ngừng nhỏ nước xuống, váy bị dính vì ướt, chất liệu vải hơi mỏng nên bị thấm, cô hơi ngước đầu, lặp lại lần nữa.

Từ Gia Diễn khoanh hai tay trước ngực, dựa lưng cửa, khóe miệng cong lên cười một cái. Nếu như Tô Trản không mù thì chắc canh sẽ thấy được, anh cười rất mỉa mai.

"Mất điện?"

Lúc nói lời này, ánh mắt anh lướt qua người cô, khẽ hất hàm, chỉ chỉ cửa thang máy trên hành lang, thang máy vẫn còn hoạt động.

Đến lúc này Tô Trản mới hiểu, nhìn có vẻ chỉ có đường dây điện nhà cô bị hỏng. Hình như là nổ cầu chì.

Tô Trản gọi điện thoại cho chủ nhà, chủ nhà nói tối nay quá muộn rồi, ngày mai sẽ tìm người tới sửa.

Cô đứng một bên vừa gọi điện thoại, vừa nhìn Từ Gia Diễn một cái. Người này đang mặc một cái áo lông cừu màu xám tro, chiếc quần ở nhà rộng rãi, hai tay nhét vào túi, dựa lưng trên cửa, nghiêng mắt nhìn cô.

Mới nói được một nửa điện thoại đã hết pin, Tô Trản nhìn chằm chằm màn hình đen thui, má phồng lên rồi ngẩng đầu nhìn người đàn ông tựa lưng trên cửa, lên tiếng hỏi.

"Em có thể sạc pin ở nhà anh một lát không?"

Từ Gia Diễn ngồi dậy, cúi đầu nhìn cô, đôi mắt đen yên tĩnh. Im lặng một lát, bờ vai run run anh mới thờ ơ nói: "Được thôi."

"Cám ơn, để em về lấy dây sạc nha."

Tô Trản cầm dây sạc pin, đi được nửa đường thì quay trở lại lấy cái áo nhung khoác thêm, lúc này mới tiếp tục đi qua.

Cửa mở, không có đóng, Từ Gia Diễn đã leo lên ghế salon làm tổ tiếp tục xem trận đấu. Cô đóng cửa lại, đi vào, đầu anh cũng không thèm chuyển, tầm mắt nhìn chằm chằm màn hình ti vi, miễn cưỡng nói: "Tự mình tìm chỗ đi."

Cũng là một kiểu nhà trọ nhưng bên này của anh có vẻ rộng rãi hơn. Được rồi, cái này là do cái tủ rượu xa hoa của Tô Trản đã chiếm một nửa phòng khách.

"Ngủ." Anh xoa xoa tóc, xoay người rời đi, sau cùng lại quay đầu nhìn cô, dặn dò: " Lúc đi, nhớ khóa cửa."

Tô Trản nghe lời gật đầu.

Tô Trản nghiêm túc xem một bộ phim thần tượng trên ti vi, nam chính với nữ chính vì hiểu lầm nên chia tay. Bảy năm sau thì hai người gặp lại, sau đó là một hồi yêu hận tình thù chém giết lẫn nhau.. Dây dưa thế nào mà kéo dài đến hơn tám mươi tập phim.

Từ Gia Diễn nằm trên giường nghịch trò chơi trên điện thoại, mặc dù hôm qua thức suốt đêm, thế nhưng bây giờ vẫn không buồn ngủ.

Kì quái. Lúc này ngay cả trò chơi cũng chơi không nổi, anh phiền não ném điện thoại xuống. Đi xuống giường, tìm dép, mặc đồ vào, mở cửa ra.

Tô Trản chuyên chú xem phim.

Từ Gia Diễn dựa vào tường, tay cầm một điếu thuốc, trong ti vi nam chính đang quỳ gối cầu xin nữ chính tha thứ.  Nói chuyện không được thì diễn ra tình tiết cưỡng hôn. Nội dung phim bình thường, anh cảm thấy nhàm chán cực kỳ, thế nhưng cảnh này, cô lại thấy rất nồng nhiệt.

Anh phát hiện, em gái mắt to cũng thật nhàm chán, cuộc sống thật không thú vị gì hết.

Không biết cô cởi áo khoác lúc nào, trên người bây giờ chỉ mặc một bộ đầm dài mỏng manh, tóc vẫn còn ướt, từng giọt nước nhỏ xuống làm sau lưng ướt một mảnh, áo ngực như ẩn như hiện.

Anh nhả ra một ngụm khói, mi hơi nhíu lại đem tàn thuốc bỏ vào gạt tàn rồi xoay người trở về phòng. Chỉ chốc lát sau, lại cầm một cái máy sấy tóc màu đen đi ra, sãi bước đến trước mặt Tô Trản, "Cạch ——"  đem mấy sấy bỏ trên chiếc sô pha bên cạnh Tô Trản.

"Cô sấy tóc đi." Anh vừa hút thuốc vừa nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!