Chương 50: (Vô Đề)

CHUYỂN NGỮ: RÙA

BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT

Thành cổ ở bên trong một con hẻm nhỏ.

Trong ngôi nhà nhỏ, có em bé với giọng non nớt đọc thuộc lòng thật to như chim Hoàng Yến hót:

"Giang Nam khả thái liên,

Liên diệp hà điền điền

Ngư hí liên diệp gian,

ngư hí liên diệp đông

Ngư hí liên diệp tây,

ngư hí liên diệp nam

Ngư hí liên diệp bắc…"[1]

Tô Trản kéo hành lý, một lần nữa lại đặt chân lên mảnh đất quê hương mình.

Máy bay hạ cánh, thời gian xa cách 4 năm, không khí quen thuộc, tiếng mẹ đẻ quen thuộc, dòng người qua lại cũng quen thuộc.

Tạ Hi đến đón cô, đầu tiên anh đứng giữa đám người sững sờ một giây, chạy như bay qua, vỗ vai Tô Trản, nhìn một lượt trên dưới trái phải, vẻ mặt khiếp sợ, không thể tưởng tượng nổi: " Con mẹ nó, cuối cùng em cũng chịu quay về?"

Tô Trản nở một nuc cười: " Đã lâu không gặp, vài năm rồi nhỉ?"

Tạ Hi kìm nước mắt, một tay kéo cô vào trong lòng mình, ôm cô thật chặt: "Con mẹ nó, cuối cùng em cũng quay lại."

Anh nói lại một lần nữa.

Nhưng trong lời nói này lại không có ý gì.

Tô Trản hiểu, câu nói của anh có ý gì.

Cô không thay đổi ngoại trừ mái tóc ngắn, đen và gầy. Sự khác biệt duy nhất chính là hình dáng lúc trở về.

Cuối cùng Tạ Hi cũng buông tay, cầm lấy hành lý từ trong tay cô, xúc động kéo cô ra ngoài "Đi thôi, trước tiên đưa em về nhà đã."

Ở Bắc Tầm Tô Trản có một ngôi nhà riêng, đã mua rất lâu từ trước kia rồi. Vài năm nay phiêu bạt, ngôi nhà cũng liên tục để không. Tạ Hi vừa đi vừa lải nhải với cô: "Biết là em muốn trở về, mấy ngày trước anh đã thuê một cô giúp việc qua quét dọn, em đã thông báo cho Lục tổng chưa?"

"Chưa nói."

Tạ Hi vội vàng rút điện thoại. "Vậy anh chào hỏi anh ta trước, nếu không anh sợ anh ấy sẽ bị bất ngờ đột ngột."

Tô Trản ngăn anh lại, "Về nhà trước đi, chút nữa tôi sẽ đi tìm anh ấy."

Tạ Hi nghe vậy, được, tự cô đi tìm là được rồi.

Bầu không khí khôi phục sự yên tĩnh, tâm trạng khi trở về quê nhà sau vài giây cuối cùng trên xe, tất cả đều kết thúc.

Tô Trản bình tĩnh nhìn qua cửa sổ, Tạ Hi lái xe, nhìn cô nói: " Có phải cảm thấy bầu trời Bắc Tầm ngày càng bẩn đục không?"

" Ừ." Cô nhàn nhạt.

Tạ Hi thở dài: " Đúng vậy, Lục tổng vài hôm trước bị viêm phổi, Lục lão tiên sinh đưa anh ấy về nhà chăm sóc, hôm qua mới quay lại."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!