Chương 49: (Vô Đề)

CHUYỂN NGỮ: RÙA

BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT

Nửa năm sau khi Tô Trản đến Singapore, rất say mê học bắn tên.

Lục Diệp Minh quyết định tìm cho cô một huấn luyện viên. Là một đội viên đã ra khỏi đội tuyển quốc gia Singapore, bề ngoài rất sáng sủa, người cũng cao, một đôi chân dài mảnh giống như gậy trúc, tên cũng rất nữ tính, gọi là Tiếu Hàn. Tô Trản ở Singapore không có bạn bè, ngoại trừ Lục Diệp Minh và Tạ Hi thỉnh thoảng đến thăm cô ra, Tiếu Hàn cũng được tính là một người.

Ngay từ đầu Tạ Hi còn không hiểu, Lục Diệp Minh thích Tô Trản như vậy sao còn tìm cho cô một người con trai làm bạn bên cạnh, không sợ hai người bọn họ lâu ngày sinh tình sao. Về sau mới hiểu ra, Tiếu Hàn kia hóa ra so với người bình thường thực sự không giống nhau.

Trình độ kia, cùng với bề ngoài đẹp đẽ không giống với loại người đê tiện.

Tiếu Hàn có lẽ lúc trước có quan hệ với một người bạn gái, nhưng cuối cùng một lần trong thế vận hội Olympic, anh ta đoạt giải quán quân, tuyên bố sẽ nghỉ thi đấu. Sau đó  bạn gái bỏ chạy, lại còn là chạy theo một vị đại gia.

Sau lần đó, thái độ của anh ta với con gái luôn là thù địch, lúc Lục Diệp Minh tới tìm anh ta, vừa nghe thấy đối phương là con gái thì " rầm" một cái anh ta đã đóng cửa lại, trực tiếp đẩy anh ra ngoài. Cũng mặc kệ tình bạn bao nhiêu năm giữa mình với Lục Diệp Minh, một câu chặt đứt đường "Đánh chết lão tử cũng không dạy con gái."

Lục Diệp Minh tìm anh ta hai lần, anh ta đều không gặp, bất kể trả bao nhiêu tiền cũng không quan tâm, thái độ cứng rắn như tảng đá ở trên vách núi vậy.

Cuối cùng trong một lần ngoài ý muốn, anh ta nhìn thấy Tô Trản.

Hôm đó anh ta bị Lục Diệp Minh lừa đến Starbucks, dùng uy quyền chèn ép anh ta, anh đã nhìn thấy cô gái kia.

Trong nháy mắt khi nhìn thấy cô, anh ta đã bị thu hút.

Không phải là sự hấp dẫn của phụ nữ với đàn ông, mà là sự hấp dẫn của đồng loại, anh cảm thấy cô với anh ta giống nhau.

Trên người cô gái kia tràn đầy hơi thở huyền bí, cô ấy không nói nhiều lắm, không cười nhiều, với cái gì cũng đều không thấy hứng thú, chỉ có lúc bắn tên, trong chốc lát khuôn mặt, ánh mắt của cô mới dao động. Cô so với những người con gái khác có thể nói là xinh đẹp, mặt mộc không trang điểm nhưng lại xinh đẹp khiến người khác không dời mắt được.

Đối với Tiếu Hàn, có xinh đẹp hay không anh ta đều không quan tâm, ngược lại diện mạo của Tô Trản còn thua nhiều lắm. Bạn gái cũ của anh chính là một cô gái xinh đẹp, anh tin tưởng câu nói con gái xinh đẹp chính là mối nguy, nhưng trên người Tô Trản lại có một loại khí chất đặc biệt, vô tình thu hút anh.

Vì vậy anh hỏi cô: " Vì sao lại thích bắn tên?"

Lúc đầu Tô Trản không lên tiếng, Tiếu Hàn cũng không hi vọng nhiều rằng từ trong miệng cô có thể nghe được đáp án, bởi vì bắn tên mặc dù chỉ là một môn vận động nhưng đối với anh mà nói, đó chính là nghệ thuật, là linh hồn thật sự của anh, thực sự hiểu được ý nghĩa của bắn tên thì trên trận thi đấu mới có thể phát huy được hết tài năng.

Không biết tại sao, hôm đó ở Starbucks vô cùng ầm ĩ, bên tai lúc nào cũng ong ong âm thanh, cô gái ấy cứ như vậy ngồi yên ngồi ở đó, cúi thấp đầu suy nghĩ.

Rất lâu sau, Tô Trản ngước mắt lên, lông mi dày hơi run, cô hời hợt nói:

"Con người phải giữ được tư tưởng như lúc ban đầu mới có thể không đi lệch hướng."

Tiếu Hàn sững sờ."

"Nếu như ngay từ đầu kéo dây cung không tốt thì sẽ không bắn trúng bia, cho nên, ngay từ đầu không thể sai, sai sẽ không có cách nào quay đầu lại, đại khái là đạo lý này."

Cô thì thầm nói nhỏ, hoàn toàn không để ý xem bọn họ nghe có hiểu hay không, giống như chỉ nói cho chính mình nghe.

Trên bàn chỉ có một mình Lục Duy Minh không hiểu, ngắt lời nói: " Nghe không hiểu. Em là một nhà văn, có cả một kho đạo lí, lại còn áp lên cả cái môn bắn tên này. Có thể nói dễ hiểu hơn không?"

Tiếu Hàn lườm anh một cái: " Không hiểu thì đừng nói chen vào, cái này cậu nghe không hiểu đâu."

Tiếu Hàn đương nhiên hiểu được ý mà Tô Trản nói, cảm thấy thật hứng thú.

Về sau khi nghĩ lại, anh cũng không hiểu có phải trong chớp mắt đó mình có bị làm sao không, chỉ cảm thấy khi nhìn cô thì cũng giống như thấy bản thân mình năm đó, tư tưởng cũng như vậy, vừa nói đi liền đi.

"Thứ sáu mỗi tuần gặp ở câu lạc bộ."

Câu lạc bộ mà Tiếu Hàn nói chính là câu lạc bộ bắn tên duy nhất ở Singapore mở ra cho vận động viên, thứ sáu mỗi tuần, Tiếu Hàn cũng sẽ đến đó.

Sau đó, Tiếu Hàn lập tức ân hận không thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!