CHUYỂN NGỮ: JUN
BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT
Trong khách sạn, Mạnh Thần cùng vài người đều đang xem thi đấu ở phòng Từ Gia Diễn.
Tối nay là trận bán kết trực tiếp CPL vòng thứ hai, tất cả mọi người nằm lăn lộn đủ các tư thế trên ghế salon. Từ Gia Diễn nửa người tựa vào đầu giường, một chân co lại, tay đặt trên đầu gối.
Hai đội vào vòng bán kết theo thứ tự là Younger của Đan Mạch và một đội ở Mỹ.
Thực lực của hai đội cũng suýt soát nhau, hai trận đấu trước đã hoà 1: 1, bắt đầu ván thứ ba, đội Mỹ nhanh chóng giành được chiến công đầu, điểm kinh nghiệm vượt lên mấy trăm, diễn biến như vậy xem ra đội Mỹ có ưu thế cao hơn. ADC của đội Mỹ năm nay hai mươi tuổi, từ mười lăm tuổi đã gia nhập đội, đánh LOL được năm năm, chiến tích vinh quang vô số, đứng top 2 bảng xếp hạng cao thủ trên thế giới, thực lực có, kinh nghiệm cũng có, chiến tích cũng đủ, quả thực là kiểu người lợi hại.
Mạnh Thần chỉ lên phía trên màn hình "Hank"
- tên nhân vật, nói: "Là cậu ta, Hank, Thẩm Mạn Thanh quăng một số tiền lớn để mang cậu ta về đội, lần này hẳn là lần cuối cùng Hank thi đấu dưới trướng đội Mỹ."
Đại Minh nói: "Bà ấy bị thần kinh à, lôi kéo về làm gì?"
Mạnh Thần đẩy hắn đầu Đại Minh, "Có quỷ mới biết, không chừng để nuôi làm "tiểu thịt tươi " để hấp thụ dương khí đó, mụ phù thuỷ già đó không có dương khí thì sao bà ta sống được?"
"Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, chiến thuật của tên Hank này lại có chút tương tự với lão đại."
Đại Minh: "Sao cậu thấy được?"
Mạnh Thần chậc lưỡi, ra vẻ ghét bỏ liếc hắn một cái, "Thật đúng là phí mấy năm theo nghề của cậu, cậu nhìn kìa, toàn bộ quá trình cậu ta chỉ nhè ADC Đan Mạch đánh, hoàn toàn không để bot mở đường, APC của đối phương cũng không lên nổi, cả một đội đều bị cậu ta đánh gục, trình độ lão đại nhà cũng ta cũng như vậy."
Nói xong, Mạnh Thần khoanh tay ôm ngực xem ti vi, "Tôi rất mong đợi trận chung kết, để cậu ta và lão đại thi đấu solo một trận lớn, hai người trâu bò như vậy đối đầu nhau, cực kỳ hay luôn, đúng không? Lão đại?"
Đại Minh gật đầu phụ họa, "Thú vị, MVP năm nay rất thú vị."
…
Trận đấu ngày thứ hai được tổ chức ở phía Tây thành phố, người người kéo đến đông nghịt, vé vào cửa trong một tháng đã bán hết sạch, có vài vé sót lại còn bị bán lại với giá hơn một ngàn một vé.
Nhóm fan giơ cao bảng cổ vũ đứng ở khu vực chờ vào cửa.
Tô Trản theo Từ Gia Diễn ngồi đợi ở phòng chờ thi đấu, cô xoa bóp thắt lưng cho Từ Gia Diễn, Từ Gia Diễn cũng vuốt ve tóc cô, một đám đội viên đều nhìn khinh bỉ.
Mãi đến lúc lên sàn đấu, Tô Trản mới đẩy đẩy anh, "Mau lên đi, đừng nghịch nữa."
Từ Gia Diễn lại vò rối tóc cô, nói: "Vậy em cũng đừng chạy lung tung."
Cô cười, đáp lại anh bằng một câu trả lời thuyết phục, "Em nhất định sẽ không chạy lung tung."
Anh gật đầu hài lòng, bước lên đài.
Tô Trản và Chu Trác ngồi ở phòng chờ, xem trận đấu diễn ra trên màn hình, hai người câu được câu không trò chuyện với nhau.
"Cô với đội trưởng thật sự đang quen nhau à?"
Tô Trản ngước đầu nhìn gương mặt anh trên màn hình, trong nét thanh nhã còn mang theo một chút vô lại, gật đầu một cái, "Ừ."
Nhận được đáp án đúng như đã dự liệu, Chu Trác châm điếu thuốc, "Kiểu đàn ông như đội trưởng Pot rất hiếm gặp, xem như cô tìm được đồ quý rồi."
Tô Trản rất hài lòng với câu này của anh ta, đắc ý nói: "Đương nhiên."
Chu Trác cười hì hì, "Chỉ mới khen cô một câu, cô đã vênh mặt lên rồi."
Tô Trản cười, "Không chỉ một mình anh nói, tôi cũng cảm thấy anh ấy rất tốt, dù rằng ảnh cũng có một vài khuyết điểm nhưng trong mắt tôi lại rất đáng yêu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!