CHUYỂN NGỮ: NQL
BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT
Thích là gì, lúc đó Tô Trản đã hiểu được, nói yêu chắc là vẫn hơi sớm, nhưng so với thích đã hơn một chút rồi.
Nếu như có thể, cô thật sự muốn xông ra giải thích thay anh, cô rất muốn như thế, nhưng cô lại nghĩ, Từ Gia Diễn biết đâu không thích như vậy, anh sẽ không thích sự có mặt của cô trong những lúc anh chật vật như vậy, nên cô sẽ cố gắng để bảo vệ chút tự trọng nho nhỏ đó của anh.
Tô Trản dựa người vào tường, bàn tay thả lỏng bên người nắm chặt thành quyền từ từ nhắm mắt lại.
…
Đoạn đối thoại đó, Tô Trản không nghe được đến cuối cùng, cô cũng không thể nghe tiếp nữa, bởi cô sợ sẽ không khống chế được bản thân, lòng cô rất đau, lúc đó hai bên đều im lặng, cô quay người đi lên tầng.
Tầm mười phút sau Từ Gia Diễn mới đi lên.
Lúc mở cửa, thấy cô cười khanh khách, bước vào trong ném chiếc chìa khóa xe lên trên kệ, cúi đầu đổi dép.
Tô Trản ra đón anh, nhìn anh nở nụ cười, "Anh muốn ăn gì không?"
Từ Gia Diễn thay xong đôi dép, đứng lên, xoa xoa đầu cô, "Anh không."
Nói xong, anh đi vào phòng tắm.
Tô Trản đột nhiên ôm eo anh từ phía sau, "Để em ôm anh một chút nhé."
Từ Gia Diễn ngẩn ra, thở dài xoa xoa cánh tay cô, "Sao thế?"
Tô Trản dán mặt vào lưng anh, bị anh nắm tay đặt lên ngực, hai người thích nhau có lẽ là tâm ý tương thông, mặc dù cô không nói ra, nhưng anh hẳn là biết ý của cô.
Sau đó anh liền xốc cô lên, nói từng chữ từng chữ: "Tô Trản, anh không sao đâu."
Cô ngước mặt, từ từ nhón chân, đặt một nụ hôn lên môi anh, "Em biết anh không sao, em chỉ muốn ôm anh một cái thôi mà."
Từ Gia Diễn nhìn cô mỉm cười, "Anh còn có việc, em ngủ trước nhé?"
Tô Trản: "Anh cứ làm việc đi, em ra ban công đứng một lúc."
Từ Gia Diễn vô thức nhíu mày một cái, lôi cô vào phòng ngủ ngay lập tức, sau đó chỉ tay để cô ngồi lên giường, còn mình thì kéo cái ghế, ngồi xuống trước mặt cô, hai tay khoanh trước ngực, "Chuyện hút thuốc là sao hử?"
"Hả?"
Anh hơi nhếch cằm, "Em học từ lúc nào thế?"
Tô Trản giữ tay ở mép giường, "Đại học? Cấp ba?"
Từ Gia Diễn chau mày hơn, "Tại sao?"
Tô Trản đáp: "Không vì sao cả, chỉ là em thấy phiền, nên hút thuốc giải tỏa thôi."
Từ Gia Diễn cười, "Bé tí tuổi đầu thì có cái gì mà phiền?"
Tô Trản lắc đầu, tỏ vẻ không đồng ý, "Sao không, chuyện buồn phiền đầu có thiếu đâu, từ nhỏ ba em đã bao bọc em quá kĩ, em không được chơi với các bạn nhỏ đâu, không bạn bè gì, cảm thấy mọi người đều không muốn chơi với em, nên cảm thấy rất ủ ê, à còn cả làm bài thi không tốt cũng buồn nữa, nhiều lắm…"
Từ Gia Diễn: "Không phải em là đầu sỏ trong việc học à? Cũng có lúc thi kém cơ á?"
Tô Trản: "Đầu sỏ cũng có lúc thất bại chứ, à anh làm em nhớ ra, nếu nói đến chuyện này, hay là anh trả lời cho em, chuyện lúc anh còn đi học đi."
Câu chuyện bắt đầu lan man.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!