Chương 43: (Vô Đề)

CHUYỂN NGỮ: THƯỢNG QUAN SA HY

BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT

~~~*~~~

Tô Trản dựa người lên khung cửa, ngón tay gõ lên tấm cửa, Từ Mậu quay đầu nhìn cô một cái rồi không thèm để ý quay đầu lại.

Tô Trản đi vào đứng bên cạnh anh ta, cũng trưng ra vẻ mặt ngạc nhiên y hệt khi nhìn mấy thứ phía sau mặt kính. Cô cố gắng dùng một giọng điệu thoải mái nói: "Hâm mộ chưa? Giải thưởng nhiều như thế mà..."

Từ Mậu lên tiếng, "Có được gì không nào? Cũng chỉ là mấy bữa cơm thanh xuân thôi mà, đến khi giải nghệ xem thử anh ta sống thế nào."

Tô Trản cười, cô dùng chất giọng kinh ngạc nhất có thể hỏi: "Anh biết nước ta thành lập một chiến đội quốc gia để đi thi đấu chứ?"

Từ Mậu lắc đầu, anh ít khi chơi game cũng rất ít khi quan tâm đến thông tin sự kiện trong eSport. Mà lí do là trong họ hàng xuất hiện một Từ Gia Diễn nên ba mẹ anh càng ra sức ngăn cấm. Họ thấy làm việc trong eSport không chính đáng, mấy vị trong nhà làm sao có thể cho phép nhà mình có người làm cái nghề bị người người chỉ trích như thế.

Trước khi bước vào cánh cửa này, Từ Mậu vẫn nghĩ như thế, một công việc chẳng ra trò gì thì có gì mà kiêu ngạo chứ!.

Nhưng khi anh nhìn thấy mặt tường này trong lòng vẫn rất chấn động.

Nhiều huy chương như thế, nhiều cúp như thế, mà còn phải đặt vào tủ kính khác vì không đủ chỗ... Hình ảnh này, có vẻ rất khốc liệt...

Ba anh em nhà họ Từ gồm có: anh cả Từ Quốc Bân, thứ hai Từ Quốc Chương, Từ Quốc Hoằng em út – là ba của Từ Mậu. Bác cả và bác hai đều là giáo viên còn ba anh lại là công chức. Trong cái thời đại trắng đen không phân rõ này tuy không tính là có địa vị quyền thế gì nhưng so với mấy mớ quan hệ rắc rối của gia đình khác thì tốt hơn nhiều. Anh còn nhớ, bác cả còn có một người con trai khác nhưng đã chết do tai nạn xe, vợ chồng bác cả tuổi tác đã lớn nên không sinh thêm nữa.

Thế nên thân thích trong nhà thường xuyên đem anh ra so sánh với Từ Gia Diễn.

Từ nhỏ Từ Gia Diễn đã nổi trội hơn mấy anh em họ khác, về thành tích hay tướng mạo cũng thế. Ai gặp Từ Gia Diễn đều nói tên nhóc này sao mà thông minh thế chứ! Thế mà khi gặp Từ Mậu thì lại nói anh dễ thương... Đồ chơi gì vào tay Từ Gia Diễn cũng nhanh chóng được hoàn thành. Còn nhớ, lần bác cả đi nước ngoài mang về một bộ xếp gỗ (đồ chơi trẻ con), trong lúc anh còn đang nghiên cứu cách lắp ráp thì Từ Gia Diễn chỉ nhìn hai, ba lần đã làm xong.

Giống như đầu óc anh hoạt động có năng suất hơn người bình thường vậy.

Bà con họ hàng thấy Từ Gia Diễn lúc nhỏ đã xuất sắc như vậy thì đều nghĩ sau này anh nhất định sẽ có thành công lớn

Không ai nghĩ Từ Gia Diễn lại lựa chọn chơi game.

Đang còn tốt đẹp thì lật mặt một cái. Còn Từ Mậu anh thì ngược lại, chẳng có gì đáng nhắc đến, cuộc sống an ổn bình thường. Tốt nghiệp đại học trọng điểm thì thi đậu công chức, công việc ổn định, gia cảnh bạn gái tốt, dáng vẻ trông cũng đẹp. Mọi việc đều rất thuận lợi, từ lúc sinh ra đến giờ cũng chẳng có chuyện gì đáng buồn đáng ngạc nhiên.

Cho đến lúc nhìn thấy mặt tường này——

Anh bỗng nhiên rất tò mò cuộc sống lúc rời khỏi nhà của Từ Gia Diễn. Có một đám anh em cùng chơi game cùng nhau, có nhiều giải thưởng vẻ vang như thế, để quốc ca nước mình vang lên trong quốc gia khác...

Loại cảm giác này thật kì diệu! Thật nhiệt huyết! Thật muốn bùng cháy lên thành ngọn lửa!

Đem ra mà so sánh thì cuộc sống của chính anh thật chẳng  thú vị gì. Ngay cả chuyện cưới gả sắp tới, ba mẹ dù có thích bạn gái anh thế nào đi nữa nhưng nếu để cô ấy ra so sánh với Tô Trản cũng sẽ trở nên không tốt đẹp như trước.

Hơn nữa, công chức thì sao chứ? Chẳng phải vẫn đi vay tiền để mua nhà đó sao? Mỗi tháng cầm một chút tiền lương ít ỏi đi trả tiền vay mua nhà, đưa tiền đặt cọc hay là trong nhà có việc, tiền lương cũng phải đưa cho bạn gái... Bây giờ nghèo đến mức một chiếc quần cộc cũng không mua nổi. Chuyến này đến đây chính là muốn mượn Từ Gia Diễn một ít tiền.

Trước khi tới còn dự tính trước, nếu Từ Gia Diễn có tiền thì mượn nhiều một chút, còn không có thì thôi.

Nhưng bây giờ trong lòng anh ta bỗng nhiên chìm nghỉm. Cứ nghĩ mình là công chức thì tốt, còn Từ Gia Diễn chỉ là một tên chơi game thôi mà, một công việc đàng hoàng cũng không có nên mượn ít tiền sợ là không được.

Tô Trản thấy vẻ mặt Từ Mậu có chút mơ màng nên nói tiếp: "Đội tuyển quốc gia mời anh ấy sau khi giải nghệ thì về làm Manager. Mấy cấu lạc bộ nổi tiếng trong ngoài nước đều hi vọng anh ấy sẽ gia nhập câu lạc bộ khi giải nghệ mà! Thế nên mấy điều anh vừa nói đó nhất định sẽ không xảy ra."

Từ Mậu nhìn cô, trong lòng mặc dù đã thay đổi nhưng trên mặt vẫn không thèm thừa nhận năng lực cửa Từ Gia Diễn. Tầm mắt anh lần nữa chuyển về nhìn tủ kính, bỗng nhiên bị một vị trí trống không hấp dẫn, "Chỗ đó sao không để cái gì?"

"Gần đây anh ấy có tham gia một giải đấu. Giải đấu kia đã ngừng từ lâu cho đến gần đây mới quay trở lại, nếu như lần này có thể giành giải nhất thì anh ấy có thể sẽ là người đầu tiên trong eSport lấy đủ giải thưởng."

Lúc đầu Tô Trản cũng chú ý đến ô vuông nhỏ này. Cô lên mạng tra xét tư liệu, lại cùng phân tích với mấy người bạn khác mới biết được nguyên nhân. CPL là giải đấu quốc tế nhưng đã ngừng thi đấu rất lâu rồi, lần này mở lại vừa vặn là lần anh xuất hiện lần cuối. Nếu anh giành được tấm huy chương vàng lần này thì sẽ là người đầu tiên trong đoạt hết huy chương của eSport.

Nghe qua thật sự rất hấp dẫn mà!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!