Chương 42: (Vô Đề)

CHUYỂN NGỮ: NHIÊN

BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT

Tuyết rơi, đây là trận tuyết rơi đầu mùa.

Mùa đông ở phía nam không có thành phố ấm áp, hiển nhiên Tô Trản vẫn chưa hoàn toàn thích ứng được, quần áo cũng chỉ mặc mấy thứ thật mỏng. Nhưng quả thực cô có sức kháng đông cao hơn so với những người bình thường. Sau khi kết thúc trận bán kết Cpl, Ted bắt tay vào chuẩn bị biểu diễn cuộc so tài quốc tế kế tiếp.

Lúc này Tô Trản đang học làm thức ăn, có thời gian sẽ cầm ipad ở phòng bếp nghiên cứu. Mặc dù vẫn chưa được gọi là đẳng cấp, nhưng hiển nhiên so với ban đầu tốt hơn nhiều, ít nhất cơm không bị khét nữa. Từ Gia Diễn ăn mấy ngày cũng đã quen, rốt cuộc là không đành lòng đả kích lòng nhiệt tình của cô. Giống như trò chơi vậy, thiên phú đến cùng vẫn chiếm một phần nhỏ.

Đối với lần này anh đã phân tích ra, khó ăn cũng có khó ăn, nhưng không chết đói là được.

Hôm nay, Tô Trản lại ở phòng bếp nghiên cứu một buổi chiều, cuối cùng đã làm ra món sườn xào chua ngọt trong truyền thuyết. Vẫn không thể nào dễ coi như cũ. Chờ cô bưng thức ăn ra, bên ngoài tuyết đã rơi nhiều, giống như lông tuyết, ở trước cửa sổ tung bay dừng lại một chút.

Lúc này, có người gõ cửa.

Đại Minh đứng ở cửa, nhìn cô nói: "Lão đại đưa cho em."

Tô Trản nhận lấy, trong lòng có chút sợ hãi, con Điểm Mao này sao lại lớn đến quái dị thế này chứ, "Làm sao hôm nay đã về tới rồi?"

Đại Minh nói: "Anh cũng không biết, tiểu công chúa không chịu đựng được, lão đại kiên quyết muốn anh mạo hiểm tuyết rơi đi đón về. Đúng rồi, lão đại nói, tối nay em đừng chờ anh ấy về ăn cơm."

"…" Tô Trản sửng sốt một chút, "Anh ấy sao vậy?"

Đại Minh nói: "Huấn luyện xong còn có một công ty phát hành game muốn cùng lão đại bàn bạc nên về muộn."

Tô Trản ngoan ngoãn gật đầu, nhìn nó ngồi một bên lè lưỡi, tuỳ ý hỏi một câu: "À, vậy anh có ngồi lại chơi một lát không?"

Đại Minh đi vội vã, lắc tay, "Không được, bão tuyết, còn phải trở về huấn luyện, thời gian cũng không nhiều."

Đi hai bước, nghĩ đến cái gì đó, anh liền quay lại: "Tô tiểu muội à."

Tô Trản: "Dạ?"

Đại Minh loay hoay mãi, mặc dù biết tính tình lão đại không tốt lắm, nhưng vẫn không nhịn được tò mò, giúp mọi người hỏi: "Em cùng lão đại… có thật là đang ở chung không?"

Tô Trản không đáp, ngẩn ra một hồi mới hỏi: "Anh cảm thấy thế nào?"

Đại Minh đơn thuần đem mấy ý nghĩ trong lòng nói ra, "Mọi người đều cảm thấy giống như vậy, em nhìn đi, lão đại cho tới bây giờ vẫn luôn ít tiếp xúc với phụ nữ, nhưng lại cùng em ở một chỗ tốt như vậy. Hai người thường xuyên cùng nhau ăn cơm, lại còn mang em đi đấu giải, bây giờ còn đem Điểm Mao về cho em nuôi. Bảo bối của lão đại, nếu không phải người đó thật tốt, tuyệt đối sẽ không tuỳ tiện cho người khác nuôi."

Tô Trản nghe được một tia mờ ám. Phụ nữ luôn giỏi tìm dấu vết, "Ý anh là Trầm Mộng Duy cũng tốt?"

Đại Minh gãi gãi đầu, "Cái con bé tiểu công chúa đó còn là trẻ con, hơn nữa, vào thời điểm thi đấu, lão đại chỉ đưa cho thái tử gia nuôi. Mộng Duy là em gái anh ấy, điều này cũng khó tránh khỏi. Thật ra thì trong đội, những người trẻ cũng thích em lắm, cảm thấy em thật hiểu chuyện. Mặc dù em chỉ là một nữ sinh viên, nhưng không giống những cô gái khác rất nhiều.

Bạn gái trước kia của lão đại, không tìm được người thì cả ngày gọi điện cho người trong đội, gây huyên náo mọi người đến gà chó cũng không yên. Lão đại bực bội người này từ trước đến giờ, cũng không thích nói về những thứ này, mọi người lại không dám hỏi. Cho nên anh tuỳ tiện hỏi một chút, em cũng đừng để trong lòng."

Tô Trản cười cười, an ủi nói: "Không sao."

Sau đó là một khoảng yên lặng gượng gạo. Đại Minh phát hiện cô nàng này đúng là trình độ đánh trống lảng thật quá cao siêu, vòng một vòng lớn, vẫn không có được câu trả lời đành bỏ cuộc.

Lúc gần đi, còn nói: "Tô tiểu muội à, lão đại thường bực bội, không nói nhiều, bận rộn không để ý tới, em ít nhiều cũng hãy thông cảm. Mọi người đều coi trọng hai người."

Tô Trản dựa cửa, nhìn cậu cười, không để lộ một sơ hở nào để tấn công.

Đại Minh im lặng quay người lại. Mẹ kiếp, mấy cái này cũng không dụ được cô nói ra.

Chờ anh ta đi, Tô Trản không vội đóng cửa mà cúi đầu liếc mắc nhìn xuống con chó dưới chân đang ngước đầu lè lưỡi quan sát cô, tựa hồ đang suy tư từ nơi nào xuất hiện một nữ chủ nhân như vậy.

Lúc Tô Trản còn rất nhỏ, bị chó đuổi theo tới mấy con phố, cắn cô một cái vào mông, làm rách một miếng thịt. Tuy thịt mới đã đầy lên, nhưng vẫn để lại sẹo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!