CHUYỂN NGỮ: NQL
BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT
Sân bay Nhã Giang.
TED giành được chiếc vé tranh giải quán quân trong giải đấu CPL, trong sân bay các fan tụ lại đến chật ních, còn có cả một đám làm hẳn biển hiệu phát sáng, biển hiệu hình người cùng với một đống quà tặng lớn đặt ở hai bên hành lang, yên tĩnh trật tự, như thể bày binh bố trận mà đợi.
Cho đến khi một chàng thanh niên mặc áo lông đen xuất hiện, fan đầu tiên là hét lớn một tiếng, khi Pot xuất hiện trong tầm mắt của bọn họ, cả đám người mới đồng thanh:
"TED! TED! TED!"
"Pot! Pot! Pot!"
"—
-Mười năm nghề nghiệp, trăm năm vinh dự, không bao giờ đi xuống."
Câu khẩu hiệu cực kì nhịp nhàng, Tô Trản đội mũ, đeo khẩu trang, đi phái sau cùng của đội ngũ, dù vậy, cô cũng thấy xúc động trước cảnh này, giương mắt nhìn một chút, Từ Gia Diễn đi phía trước cô, đang nói chuyện với người phiên dịch bên cạnh, nghe thấy fan đang hét lớn, lần đầu anh dừng lại, nhìn về những gương mặt đang kích động, mừng rớt nước mắt ở bên kia lan can.
Mấy giây sau, anh nhìn ra chỗ bọn họ cười một cái, rồi lại đi tiếp.
Người phiên dịch đuổi sát theo sau.
Fan lại càng thêm kích động, "Pot, tôi yêu anh ~"
"Đại thần, yêu anh yêu anh…"
Chân anh bước đi rất lớn, nhanh chóng biến mất ở lối ra sân bay, Đại Minh và Mạnh Thần đi sau cùng, còn cùng fan hâm mộ tán dóc đôi ba câu.
"Ăn cơm chưa?"
Fan hâm mộ: "Chưa ăn!"
Đại Minh nói: "Vậy nhanh đi về ăn cơm đi, về nhà sớm, không cần chờ nữa>"
Fan: "Trận chung kết bao giờ có vậy anh?"
Đại Minh: "Vẫn chưa thấy thông báo gì, chờ ban tổ chức ra thông báo đi, không phải vội, trận chung kết các anh nhớ phải đi xem đấy!"
Fan: "Tất nhiên, chỉ cần cướp được vé bọn tôi sẽ đi, đúng rồi, tiếp theo mọi người có hoạt động gì không? Sau giải đấu là đại thần sẽ tuyên bố giải nghệ à?"
Đại Minh nghe thấy vấn đề rắm rối này, cười bất đắc dĩ, "Đến lúc đó lão đại sẽ tự mình tuyên bố, các cậu nôn nóng gì chứ? Một tháng tới chúng tôi sẽ công khai biểu diễn giải đấu ở khắp nơi trên cả nước, tuần tới chắc là Bắc Tầm, các cậu có hứng thì đi xem một chút nhé."
Người hâm mộ hô to: "Chắc chắn rồi."
"Lão đại chờ trong xe, đi mau." Mạnh Thần kéo tay Đại Minh, vẫy tay với fan một cái, "Được rồi, tất cả giải tán đi, về nhà sớm, chú ý an toàn đấy."
Đại Minh bị Mạnh Thần kéo cổ lôi đi, còn cố quay đầu lại kêu: "Lần sau các cậu đón tiếp cũng không cần đông người vậy đâu, nhìn xem sân bay bị các cậu làm thành cái gì rồi này!"
Người hâm mộ: "Đâu có nhiều đâu anh, còn bao nhiêu người không vào được."
"…"
Đến lúc lên xe, Tô Trản ngồi bên cạnh Từ Gia Diễn.
Anh bắt chéo chân, cả người lười biếng ngả trên ghế, ánh mắt mệt mỏi đến mức không cả mở ra được.
Tô Trản nghiêng đầu nhìn anh, anh cũng không ngủ hẳn, chỉ là nhắm mắt nghỉ ngơi chút, chân mày cứ nhíu hết lại, tay tùy ý đặt lên đùi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!