Chương 4: (Vô Đề)

CHUYỂN NGỮ: NQL

BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT

Từ Gia Diễn vừa mở cửa đi vào, trong phòng đã nhốn nháo ầm ĩ.

Nói là mở tiệc ăn mừng nhưng đám người này chẳng qua là muốn nhân cơ hội trước khi thi đấu mà lười biếng một chút thôi.

Mười mấy người trong đội chia làm hai tốp, đội phó TED Mạnh Thần cùng mấy người chủ lực đang đánh  Texas Hold"em poker[1] ở tầng trên. Dưới tầng là một đám người mới đang dùng NES[2] của anh chơi Tetris[3] của Nga để luyện tốc độ tay, Từ Gia Diễn xách bia lên tầng trên, đám người Mạnh Thần Đại Minh đang vây quanh chiếc bàn nhỏ hào hứng sôi nổi, nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu nhìn ra, thấy anh đi lên vội hỏi: "Lão đại à di động anh để đâu rồi?"

Chiếc bàn con chất đầy đồ, Từ Gia Diễn đưa tay dẹp qua một bên, đặt bia lên, "Chắc trong phòng ngủ."

Mạnh Thần cười một cái, "Vốn định bảo anh mang mấy cái Durex[4] lên, lúc nãy Đại Minh mới khoác lác nói ván này cậu ta thắc chắc rồi, nếu thua sẽ biểu diễn cho mọi người xem thổi bóng bằng Durex. Có mới mẻ không?"

Từ Gia Diễn châm điếu thuốc, ngồi trên sofa tay vịn, ánh mắt liếc nhìn bài của Mạnh Thần, nhả ra một hơi khói, mỉm cười,

"Nhàm chán quá đấy."

Mạnh Thần cũng cười cười, đưa tay sờ sờ lá bài cuối cùng, lặng lẽ liếc nhìn, thần bí nháy mắt với Đại Minh ở phía đối diện: "Em trai Đại Minh à, phen này chú phải coi chừng đấy nhé."

Đại Minh khinh thường đáp: "Ngửa bài đi chứ còn gì, không phải cố tỏ ra thần bí, tôi không tin lần này ông lại thắng tôi nữa"

Mạnh Thần cười nhếch mép, lần lượt mở ra từng lá bài, vẻ mặt đắc ý: " Straight flush![5]"

F*ck!

Đại Minh thật không dám tin vào mắt mình, con ngươi sắp rớt ra ngoài đến nơi rồi.

Chơi Poker đúng là khiến cho người ta thấy kích thích, chưa tới lá bài cuối cùng anh vĩnh viễn không thể biết số phận lá bài trong tay mình rốt cuộc sẽ như thế nào. Ví dụ như trong tay Mạnh Thần đây, 10 rô J rô Q rô K rô, nếu như là lá bốc lên không phải là 9 rô thì anh chẳng thể thắng được, hết lần này tới lần khác cuối cùng lại vẫn là lá 9 rô.

Mà trong tay Đại Minh là Flush[6], so với Mạnh Thần thì còn kém một chút, mọi người bắt đầu giễu cợt. Cậu ta giận nên quay ra chửi mắng một hồi, Mạnh Thần quay sang vừa gom tiền, vênh vang đắc ý, còn không quên xát thêm muối vào lòng Đại Minh.

"Ai nha, phải nhanh chóng đi xuống mua một Durex mới được, để cho Đại Minh còn biểu diễn cho chúng ta xem chứ nhỉ."

Mọi người lại cười cợt, Từ Gia Diễn cúi đầu cười mỉm, đem tàn thuốc phủi phủi vào trong chiếc gạt tàn.

Đại Minh tức miệng mắng to: "Thổi cái mẹ nhà ông ấy."

"Sao lại còn mắng chửi người khác nữa chứ?" Mạnh Thần được lợi còn khoe tài: "Ngày thường lão đại không phải dạy chúng ta, nếu trong lòng trọng hơn thua như vậy, thì làm sao có thể đánh giải được có đúng hay không? Đôi khi ấy, thắng thua không quan trọng, mà quan trọng là chúng ta biết điều chỉnh tâm trạng của mình, phải vậy không, lão đại?"

Từ Gia Diễn hút thuốc, ánh mắt nhàn nhạt liếc nhìn anh ta một cái, thể hiện ý của anh cũng không khác biệt là mấy.

"Ông thắng mẹ nó hết tiền ăn tiêu của tôi cả tháng này rồi, tôi lấy gì để điều chỉnh tâm trạng hả?" Đại Mình gào thét, ức chế chỉ tay vào Mạnh Thần: "Ông biến đi, tôi không chơi với ông nữa, tôi muốn chơi cùng lão đại."

Mạnh Thần phì cười, liếc mắt chỉ chỉ về phía Từ Gia Diễn: "Chú mày chắc không?"

Đại Minh: "…"

Từ Gia Diễn hút xong một điếu, dụi tắt tàn thuốc, đứng lên, đút hai tay vào túi quần, nói: "Mấy đứa đi mà chơi đi."

"Anh đi đâu thế?"

Mạnh Thần vừa quay đầu ra, người đã đi tới đầu cầu thang, cũng chẳng ngoái đầu nhìn lại, chỉ giơ tay lên, lười biếng mở miệng: "Điều chỉnh lại nhịp sinh học một chút."

Sau đó là một loạt tiếng lộc cộc bước xuống dưới tầng.

Mạnh Thần quay người lại, đứng dậy với lấy chai bia, dùng răng cắn nắp, ánh mắt ngó ngó bộ bài tú lơ khơ trên bàn, hỏi Đại Minh: "Còn chơi không?"

Đại Minh không thèm để ý tới anh ta, "Lão đại đi đâu thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!