CHUYỂN NGỮ: NQL
BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT
Tô Trản hút xong nửa bao thuốc lá, Từ Gia Diễn ôm chiếc áo lông đen từ đằng sau đi tới, nhìn tàn thuốc đầy đất, anh lười biếng dựa vào bên thành cửa sổ, cười đùa: "Lại đang trút giận với ai đấy à?"
Cô kẹp điếu thuốc, quay đầu liếc nhìn anh một cái, rồi lại quay đi, chẳng nói chẳng rằng.
Từ Gia Diễn giễu cợt, anh đi tới bên cạnh cô, choàng chiếc áo lông đen lên cho cô, sau đó cúi người xuống, một tay chống vào thành lan can, một chân đặt lên lan can bên dưới hòn đá nhỏ, tầm mắt nhìn thẳng về phía trước, "Sao thế?"
Tô Trản rủ mắt, hất hàm về phía dưới tầng, ý bảo anh nhìn qua, "Đang khóc kia kìa."
Từ Gia Diễn nương theo ánh mắt của cô, trông sang, Trầm Mộng Duy đang lau nước mắt từ trong nhà lao ra, vừa khóc vừa đi ra, cơ hồ có thể nghe thấy tiếng khóc nức nở.
Anh nheo mắt, đặt chân kia xuống, người đứng thẳng, lười nhác vặn mình, đưa lưng về phía lan can, tay vòng qua cô, từ cột đá trên đài lấy ra một điếu thuốc, đưa lên miệng, hư lung bắt tay, giơ bật lửa lên châm, hít sâu một hơi, rồi lại nhả ra tầng khói, anh liếc nhìn cô, "Nếu cô ấy không khóc, em sẽ phải khóc, anh không quan tâm được nhiều như vậy."
Tô Trản cuối cùng hít sâu một hơi, dập điếu thuốc, "Anh vẫn biết là cô ấy thích mình à?"
Từ Gia Diễn buông tay, "Cũng mới biết thôi."
Từ trước tới giờ anh với mấy chuyện như thế này không mấy nhạy cảm, bởi vì fan hâm mộ quá nhiều, khái niệm thần tượng và thích cứ lẫn vào nhau, anh cứ tưởng Trầm Mộng Duy thần tượng anh, cũng không nghĩ sâu xa hơn, dù sao cũng là em gái của người anh em thân thiết,, đừng trách anh kén chọn linh tinh gì, cái tên Trầm Tinh Châu mới là người kén chọn đấy. Chuyện quái gì đây, thỏ đâu có ăn cỏ gần hang.
Lúc còn chưa quen Tô Trản, tầm nhiều tháng trước rồi, ở trung tâm huấn luyện, Trầm Mộng Duy một mình tới tìm anh, nói nghỉ đông muốn anh cùng con bé đi du lịch.
Anh lúc ấy cũng không để ý nhiều, ngỡ là Trầm Tinh Châu tổ chức, nên đứng trước mặt con bé, vừa uống cà phê vừa thờ ơ nói: "Lúc đó hẵng hay, để xem lúc đó có bận tranh giải hay không đã."
Hai mắt Trầm Mộng Duy sáng lên, theo ý của anh, nếu không bận đấu giải thì anh sẽ cùng cô đi, bỗng nhiên tâm trạng cô tốt hẳn lên, thẹn thùng gật đầu một cái, "Không sao, nếu có trận thì chờ anh xong rồi tính tiếp, em sẽ về tìm xem hai chúng ta có thể đi những đâu được."
Anh chợt cảm thấy ý tứ trong lời nói có phần không đúng, cà phê cũng không uống, cầm trong tay, ánh mắt nhìn chằm chằm vào con bé: "Hai chúng ta?"
Cô gái nhỏ gật đầu, ánh mắt lấp lánh, "Đúng thế."
"Khoan đã." Từ Gia Diễn cầm ly cà phê trên không trung đẩy một cái, "Anh cùng em?"
Trầm Mộng Duy cúi đầu cười ngượng ngùng, "Đúng vậy, anh Gia Diễn, anh đi cùng em."
Anh kinh ngạc, "Không được, sao lại thế?"
Còn tại sao nào nữa, Trầm Mộng Duy cười ngọt ngào, "Anh Gia Diễn, cái này còn có thể tại sao gì, chỉ là em muốn đi cùng anh thôi mà."
Quan sát vẻ mặt của con bé này, anh bỗng nhiên dần hiểu được, Từ Gia Diễn cầm ly cà phê đơ luôn, đang nghĩ làm thế nào để từ chối, một giây sau, Trầm Mộng Duy định kéo lấy tay anh, anh nhanh tay nhanh mắt, đặt qua một bên, dùng một giọng rất rất uyển chuyển nói với cô nàng: "Không được rồi, anh đã bàn với anh em xong, hết đấu giải là bọn anh sẽ tuần diễn."
"Vậy thì chờ anh kết thúc tuần diễn đi."
"Không được, trận chung kết CPL có thể cũng gần đó, chắc không có thời gian đâu."
Trầm Mông Duy chỉ muốn được cùng anh bên nhau, bất kể anh nói gì cô nàng cũng có cách, "Không sao, dù sao tháng bảy sang năm em cũng mới tốt nghiệp, nếu không có thời gian thì đợi nghỉ hè đi, nghỉ hè anh giải nghệ, chắc chắn có thời gian đúng không?"
Năng lực bám người của con bé này sau hôm đó anh cuối cùng cũng nhận ra được, chỉ cảm thấy đau đầu vô cùng, đưa tay chống lên trán, rõ ràng là mất hết kiên nhẫn rồi, lại đúng lúc Đại Minh đi ngang qua, Từ Gia Diễn như thể tìm được ân nhân cứu mạng liền kéo cậu ta qua, "Qua đây nào, để anh Đại Minh nói chuyện với em, anh còn có việc."
Đại Minh hết sức nghe lời, cố nặn ra vẻ mặt vui vẻ nhất nhìn Trầm Mộng Duy, còn bày ra cái vẻ sẵn sàng đợi lệnh: "Thế nào? Tiểu công chúa?"
Trầm Mộng Duy nhìn bóng lưng Từ Gia Diễn rời đi mà bĩu môi giậm chân, cô nàng còn chưa hết tức giận nên quay sang Đại Minh đạp một phát.
Đại Minh mặt kiểu ngu ngơ không hiểu gì.
Mẹ nó chuyện gì thế?
…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!