CHUYỂN NGỮ: JUN
BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT
Tô Trản dựa vào ban công tầng một nghe điện thoại, cách tấm rèn trên khung cửa sổ sát đất của căn hộ, mặt nhìn nghiêng có chút mơ hồ, lúc này không thể nhìn rõ vẻ mặt cô như thế nào.
Từ Gia Diễn chăm chú nhìn một lúc rồi lại dời sự chú ý lại về phía trận đấu.
Một lát sau, lại xoay qua nhìn cô, thấy cô vẫn còn chưa muốn ngắt điện thoại, có chút không kiềm chế được.
Mười phút …
Tán gẫu gì mà lâu vậy?
Câu nói "Tô Trản, năm mới vui vẻ" kia.
Giọng nói không lớn không nhỏ, từ micro phát ra rất rõ ràng, còn rành mạch truyền thẳng luôn vào tai anh.
Là giọng nam, tên Lục Diệp Minh à?
Bởi vì anh vừa mới liếc mắt sang nhìn cái tên nháy lên trên màn hình điện thoại, có vẻ như là cái tên này.
Từ Gia Diễn bắt đầu hồi tưởng lại những ngày mình và cô gái nhỏ này quen biết nhau.
Trừ tên cô và công việc, những thứ khác anh hoàn toàn không biết gì cả.
Bố mẹ cô ra sao?
Cô thích những thứ gì?
Hình như anh chưa từng hỏi qua.
Cô từng yêu ai trước kia chưa?
Ừ, cũng không hẳn là anh rất muốn biết.
Lại thêm mười phút trôi qua nữa.
Tô Trản cất điện thoại, kéo cửa sổ sát đất ra, đi vào, Từ Gia Diễn cũng không quay đầu lại chăm chú nhìn ti vi, khẽ hừ một tiếng.
Cô mới vừa tắm rửa xong, đầu tóc cũng chưa kịp sấy khô, còn ướt chèm nhẹp dán vào lưng, trên người là cái áo T
-shirt rộng thùng thình của anh, áo dài đến tận bắp đùi, không mang quần bên trong, đôi chân dài mảnh khảnh cứ lắc lư dưới khoảng trống vạt áoT
-shirt.
Lúc cô đi ngang qua trước mặt anh, Từ Gia Diễn chỉ nhìn lướt qua, mặt không biến sắc xoay sang chỗ khác, lại hừ nhẹ một tiếng.
Tô Trản đi đến bên cạnh anh, cánh tay ôm lấy cổ anh, đầu cọ lên bả vai anh, một cái đầu dính nước cọ hết cả lên quần áo anh, Từ Gia Diễn lấy cánh tay cô kéo xuống, không mặn không nhạt nói: "Còn ướt quá, đi sấy tóc đi."
Cô lại gần bên tai anh, cố ý dừng lại một chút, thổi khí: "Chê gì mà chê, lúc nãy ướt như thế cũng không thấy anh có ý kiến gì mà."
Từ Gia Diễn liếc cô một cái: "Giở trò lưu manh hử? Lát nữa em còn muốn ngủ không?"
Tô Trản méo miệng, nhưng vẫn ngoan ngoãn chạy đi sấy tóc.
Hai mươi phút sau, cô lại chạy về, nhìn anh cười: "Sấy xong rồi."
Lại tiếp tục duỗi người duỗi tay ôm anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!