Chương 36: (Vô Đề)

CHUYỂN NGỮ: JUN

BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT

Tuy là Tết dương lịch nhưng Trầm Tinh Châu cũng cho nhân viên về sớm một giờ.

Trong một tiếng đồng hồ này, Tô Trản rất rảnh rỗi, cô không vội về nhà, tạm biệt Thịnh Thiên Vi xong cô đi đến khu thương mại cách Quang Thế một con phố, chọn tới chọn lui, rốt cuộc dừng lại ở một quầy chuyên bán đồng hồ nam.

Nhân viên bán hàng vui vẻ tươi cười, nhiệt tình giới thiệu cho cô những mẫu hàng mới của năm nay.

Tô Trản đi từng bước, từng bước một, ánh mắt lướt nhẹ qua những chiếc đồng hồ, cuối cùng ánh mắt cũng dừng lại trên một chiếc đồng hồ cơ của Anh.

Dây đeo trơn rất đơn giản, bề mặt mượt mà trơn bóng, kim đồng hồ vẫn đang lưu loát nhảy từng giây.

Cẩn trọng và tỉ mỉ …. chỉ nhìn thoáng qua thôi cô đã nghĩ ngay đến Từ Gia Diễn.

Nó rất hợp với anh.

Nhân viên bán hàng nhìn thấy cô như vậy, lập tức lấy chiếc đồng hồ kia ra khỏi ngăn tủ, tươi cười đưa cho Tô Trản: "Giờ của chiếc đồng hồ này rất chính xác, không thấm nước, chống sốc do va đập, là hàng cơ nhập khẩu."

Tô Trản cầm lấy, lật qua lật lại xem, "Là đồng hồ cơ à?"

Nhân viên bán hàng nói: "Vâng, đồng hồ cơ được thiết kế theo phong cách Anh, mỗi ngày phải đeo khoảng mười tiếng trở lên thì thời gian mới chính xác được, hơn nữa không cần phải thay pin, chuyển động của dây cót kéo theo kim đồng hồ, hoàn toàn tự động chạy."

Tô Trản về đến nhà thì thấy cửa nhà bên đang mở.

Cô cầm theo đồ ra ngoài, nhìn qua dò xét, sau đó nhìn thấy Mạnh Thần dẫm chân lên giày vừa đi ra, hình như tâm trạng anh ta không tốt lắm, đóng cửa "rầm" một tiếng, nhìn thấy cô cũng không chào hỏi gì.

Tô Trản bĩu môi, cũng không quan tâm đến anh ta lắm, chờ anh ta vào trong thang máy mới chuẩn bị qua thăm Từ Gia Diễn một chút. Cô vừa bước chân khỏi cửa thì thang máy lại một lần nữa mở ra, Mạnh Thần thò đầu ra từ bên trong gọi cô: "MA TÔ TRẢN!"

Một chân cô vừa bước ra lại rụt vào, thản nhiên quay đầu lại, "Gì cơ?"

Ánh mắt Mạnh Thần dừng lại trên chân cô, ngừng một chút, cười như không cười.

"Mặc dù tôi không rõ tất cả mọi việc, cũng không biết cô và lão đại có quan hệ gì, nhưng tôi hy vọng cô không tiếp tục gây chuyện làm phiền anh ấy nữa, hơn nữa gần đây lão đại cũng vì cô mà giảm bớt rất nhiều thời gian tập luyện, cô biết chứ?"

"…"

Tô Trản từ đầu đến cuối cũng chưa nói gì.

Mạnh Thần vẫn chưa đi, tay còn liên tục nhấn giữ cửa thang máy, nghỏ giọng nói thầm: "Khương Tâm Nhị cũng vì không muốn làm phiền đến các người."

Cửa thang máy khép lại, cô đang đứng ngấp nghé giữa cửa, vừa lúc quay người muốn mở cửa thì Từ Gia Diễn cầm chìa khoá đi ra, anh mang một chiếc áo len, khoác chiếc áo lông,, nhìn thấy cô đứng ở cửa, sững sờ, "Về rồi à?"

Tô Trản gật đầu, vô thức đem cái túi to giấu ra phía sau, "Anh muốn đi ra ngoài sao?"

Từ Gia Diễn nhét chìa khóa xe vào túi quần, "Đi ra ngoài một chút, lát nữa sẽ về."

"Đi đâu?"

Anh nói: "Căn cứ."

Cô a lên một tiếng, "Vậy anh có ăn cơm tất niên không?"

Anh đột nhiên nhớ ra cô đã chuyển sang được vài ngày nay đã làm lộn xộn hết cả phòng bếp nhà mình, cười cười: "Em biết nấu cơm à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!