CHUYỂN NGỮ: THƯỢNG QUAN SA HY
BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT
~~~*~~~
Sau đó, lúc hồi tưởng lại nụ hôn kia Tô Trản không nhịn được mà đưa tay lên che mặt..... Môi của Từ Gia Diễn rất mềm, rất nóng, cách hôn cũng rất... ừ... Nhiệt tình, không hề hợp với hình tượng cao lãnh cấm dục thường ngày của anh chút nào.....
Từ Gia Diễn để cô đứng sát cửa, cúi đầu cọ chóp mũi của cô, từng chút từng chút một, đôi môi anh cong lên, hơi thở nhàn nhạt quét qua khuôn mặt cô nhưng lại chậm chạp không hôn lên.
Tô Trản nhắm hai mắt, ngước đầu, mượn ánh trăng yếu ớt cuốn lại đôi mi dài, tận lực chờ người đối diện cho cô một nụ hôn sâu sắc..... Nụ hôn đâu rồi? Vẫn không có...
Lông mi khẽ run nhẹ, Tô Trản muốn mở mắt nhìn. Một giây tiếp, Từ Gia Diễn nghiêng đầu, một lần nữa hôn lên đôi môi cô. Cho đến khi cái ót của cô va phải cánh cửa, anh đưa tay ngăn cản rồi giữ ót cô, tay kia nắm cằm cô nâng lên, khiến khuôn mặt cô ngước lên là vừa vặn để anh hôn xuống.
Anh đè môi của cô chà xát rồi ngậm môi cô, rất chậm chạp mà liếm lên, giây tiếp lại dùng lực mút vào.
Tiếng than nhẹ phát ra từ môi cô. Cô không có nhiều kinh nghiệm nên rất nhanh đã bị người ta khống chế, trong lòng nhẹ nhàng run rấy, chân sau mềm nhũn sắp đứng không vững nữa rồi.
Cả người Tô Trản dần dần trượt xuống dưới. Thấy vậy, Từ Gia Diễn đưa cánh tay đang giữ ót cô di chuyển đến eo rồi ôm lại. Một tay ôm eo cô, một tay nắm cằm, anh dùng sức nâng cô lên, Tô Trản vừa vặn bị anh ôm vào trong ngực.
Hai người kín kẽ đứng cùng một chỗ, tư thế mập mờ vô cùng bốc hỏa.
Từ Gia Diễn đang ngậm đôi môi của cô thì nhẹ nhàng dời đi, rất ung dung lại không vội vã mà điều khiển tiết tấu. Tô Trản hút một ngụm khí, hai tay nắm chặt phần áo nơi lồng ngực anh. Anh buông cánh tay đang nắm càm cô di chuyển tới trên ngực rồi xuống dưới eo, vững vàng nhấn lên, khẽ mút miệng cô.
"Nhớ kĩ, đây mới gọi là hôn môi."
Hai tai cô bỗng chốc đỏ rực, rồi lại nghĩ đến mấy lần ôm anh trước kia, thật sự chẳng dùng phương pháp gì mà chỉ gặm, rồi cắn lên môi anh. Giờ nghĩ lại thật mất thể diện mà.
Cô đứng trong lồng ngực anh, cánh tay chọt chọt mấy cái rồi tức giận nói: "Lúc trước em hôn anh rất vất vả, mà anh lại còn không chịu phối hợp nữa chứ!"
Từ Gia Diễn cúi đầu nhìn, một lần nữa hôn lên đôi môi cô, lúc này anh thật sự dùng sức. Nhẹ nhàng cắn lên, sức lực dần dần tăng lên, môi Tô Trản bị anh hôn đến đau đớn, nức nở đẩy anh ra.. Ai ngờ anh không buông ra mà lại dùng sức hôn sâu hơn, cho đến lúc cô chậm rãi nhắm mắt lại.
Hồi lâu anh mới buông cô ra, tay đặt trên cánh cửa, cúi đầu chống lại ánh mắt cô, thanh âm trầm thấp vang lên: " Ừ, hiện tại anh đang phối hợp đó thôi. Em cũng nên tận lực chứ?"
... Tô Trản cảm thấy chân cô chắc không đứng thẳng được nữa..
Trước khi cú điện thoại vang lên hai người đang thân mật khó thể tách ra. Cho đến khi điện thoại trong túi quần Từ Gia Diễn reo lên, Tô Trản ôm cổ anh rồi đá một cái, "Anh có điện thoại."
Lúc này anh mới ngẩng đầu lên, một cái tay chống cánh cửa, một cái tay cúi đầu tìm điện thoại.
Là Mạnh Thần gọi.
"Ừ?"
Cô bị anh ôm vào trong ngực, cúi đầu.
" Lát nữa tôi online sau." Anh vừa nói chuyện với Mạnh Thần, vừa kéo phần tóc mái của cô ra sau tai, sau đó, vành tai Tô Trản bị anh nắm lại.
Tô Trản run rẩy một cái rồi cố gắng cúi đầu xuống
Anh để điện thoại vào túi quần, một tay nhẹ nhàng vuốt tóc cô rồi kéo ra sau tai, tiếc nuối nói: "Anh phải đi họp. Hôm nay, trước tiên như vậy được rồi chứ?"
Anh còn muốn thế nào nữa chứ?
Tô Trản đưa tay ôm eo anh, "Em đứng đây với anh."
Chẳng qua, cuối cùng cô lại ngồi trên đùi anh, nhìn anh họp.
Đầu tiên Tô Trản ngồi trên đùi anh một hồi, sau đó thì hôn anh, một lúc lại sờ sờ, một chút ích lợi nào cũng không bỏ quên. Từ Gia Diễn sợ cô ồn ào quấn anh khiến anh phân tâm nên trực tiếp ôm cô đến trên giường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!