Chương 32: (Vô Đề)

CHUYỂN NGỮ: NQL

BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT

Tầng bảy, 717

Hạ rèm cửa sổ, bật điều hòa, trong căn phòng khắp nơi đều là chai rượu ngổn ngang, âm nhạc ầm ĩ, có anh hút thuốc, có kẻ vung quyền, lại có người nhảy nhót như đang trong vũ trường. Đại Quang dựa người vào sofa, chân gác lên chiếc bàn nhỏ, chỉ mấy người bên cạnh: "Nhảy, chúng mày nhảy mạnh lên cho tao! Đám bạn cũ dưới tầng vẫn chưa có phản ứng gì đâu!"

Mấy cậu thanh niên quả thực nhảy mệt bở hơi tai rồi, đi đến bên cạnh sofa, thở hổn hển: "Không ổn rồi, anh Quang, quả thực không thể nhảy nổi nữa rồi."

Đại Quang đạp một cước, "Đổi người nhảy."

….

Thịnh Thiên Vi kéo tai nghe ra, ánh mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà, tức giận nói: "Tên khách trên tầng bị sht đùn lên não rồi hay sao? Nửa đêm nửa hôm nhảy nhảy cái m gì thế?"

Tô Trản tập trung gõ máy tính, lâu lâu mới có một hôm mạch văn tuôn như suối chảy, cô cũng không quay đầu lại: "Gọi cho quầy lễ tân xem."

Thịnh Thiên Vi quay người nhấn điện thoại đầu giường, "Chào chị, phiền chị giúp em nhắc vị khách trên tầng bảy với, họ ồn quá, chẳng lẽ không định để người khác nghỉ ngơi hay sao?"

Cô lễ tân xin lỗi rối rít, "Vâng tôi sẽ gọi điện cho bọn họ."

"À khoan đã." Thịnh Thiên Vi hỏi, "Là ai ở tầng bảy thế ạ?"

Cô lễ tân trả lời: "Là chiến đội SR ạ."

Thịnh Thiên Vi híp mắt: "Là bọn họ à?"

"Vâng, hai tầng sáu bảy bây giờ không cho khách ngoài ở, tất cả để cho tuyển thủ thể thao điện tử, đây là yêu cầu của ông chủ."

Thịnh Thiên Vi cúp điện thoại, rơi vào trầm tư.

Tô Trản quay đầu nhìn cô, nghi hoặc hỏi: "Sao rồi?"

Thịnh Thiên Vi bỗng nhiên ngẩng đầu lên nhìn cô, ánh mắt như lóe lên điều gì: "Trên tầng là bọn Đại Quang đó, chúng ta đi lên xem một chút."

Nói rồi, cô nhảy phắt xuống giường, kéo Tô Trản ra cửa.

Trong căn phòng tiếng nhạc mở to đến rung cả đồ đạc, tiếng chuông điện thoại yếu ớt vang lên, không ai để ý, sau cùng là một cậu chàng tóc nhuộm màu rơm ngồi trên sofa, đẩy đẩy cánh tay của Đại Quang. Đại Quang quay đầu lại, cậu thanh niên kia chỉ vào chiếc điện thoại.

Đại Quang liếc mắt nhìn, nhấc máy.

Cô lễ tân giọng dịu dàng, nhu hòa, "Chào anh Đại Quang, không biết anh có thể nhắc nhở đội viên của mình vặn nhỏ loa đi một chút được không ạ, như vậy sẽ quấy rầy đến các vị khách khác nghỉ ngơi đấy ạ."

Đại Quang cười đồng ý, cúp điện thoại xuống, anh ta lập tức thu lại nụ cười, nắm lấy cái ly, nghiến răng nói: "Con mẹ nó nhật định không được dừng lại, chúng mày nhảy đến trời sáng cho tao!"

….

Thịnh Thiên Vi và Tô Trản nương theo tiếng nhạc điếc tai nhức óc tìm đến được cửa phòng Đại Quang, khom lưng dè dặt, nhìn bốn phía xung quanh, lại áp tai vào cửa thăm dò, cẩn thận lắng nghe, ngoại trừ tiếng nhạc ầm ĩ kia, bên trong dường như còn truyền tới một vài tiếng nói chuyện.

Tô Trản tiến tới phía trước nghe một hồi, Thịnh Thiên Vi kéo cô trở về, "Có phải Đại Quang chưa từng thấy chúng ta hay không?"

"Chắc thế."

Thịnh Thiên Vi nhíu mày, ghé tai Tô Trản nói một tràng, lập ra hẳn một kế hoạch tác chiến tỉ mỉ. Mới nghe xong câu đầu tiên, Tô Trản đã quay đầu muốn bỏ đi, lại bị Thịnh Thiên Vi kéo trở về, "Ai da, bà có muốn giúp đại thần hả giận không hả?"

"Không còn cách nào khác à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!