CHUYỂN NGỮ: NHIÊN
BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT
Khi Từ Gia Diễn chạy đến đó, bên trong đã yên tĩnh, Egg ngồi ở trên giường ngẩn ra, tay chân luống cuống, vẻ mặt hốt hoảng. Dù sao cậu cũng mới mười lăm tuổi, quả thực đã bị hù doạ.
Vừa thấy lão đại đi tới, trong lòng cậu càng lúc càng hoảng, bởi vì tâm tình lão đại vốn không ổn định cho lắm. Khi thấy Từ Gia Diễn tiến lại gần, cậu tránh ánh mắt anh theo bản năng, rồi ảo não bứt tóc, dúi đầu vào gối.
Ngược lại, Từ Gia Diễn cũng không để ý đến cậu ta. Anh đến bên kia, đẩy mọi người ra hai bên, đứng trước Tô Trản. Anh lấy tay cô từ trên mặt xuống, nâng đầu cô, cẩn thận xem xét. Khoé mắt có một vết rách sưng vù, có máu trượt xuống gò má nhưng may là không sâu lắm.
Cô đau đến mắt đỏ hoe, muốn ngăn anh: "Đừng xem…" Đại khái là sợ anh bị doạ.
Từ Gia Diễn một tay giữ đầu cô, một tay đỡ cằm, thấp giọng dỗ: "Em đừng động."
Sau đó Tô Trản thật sự không cử động, ngoan ngoãn ngước mặt cho anh xem vết thương.
Từ Gia Diễn lại tỉ mỉ nhìn tới nhìn lui một vòng, chắc chắn chỉ có khoé mắt bị thương mới ôm Tô Trản đứng lên, trầm giọng nói với Đại Minh: "Đi lấy xe." Đại Minh nhanh chóng rời đi, những người còn lại nhao nhao lên hỏi cần giúp đỡ không.
Từ Gia Diễn ôm Tô Trản, nói với Chu Trác: "Cậu đưa họ tới trung tâm thể thao, đừng để lỡ trận đấu."
Chu Trác cũng đã dẫn không ít đội, tình cảnh gì mà chưa thấy qua, đối với chuyện này vốn không là gì, liền vẫy tay một cái, dắt theo đội viên xuống lầu chạy tới nơi thi đấu.
Xe Đại Minh đã đợi ở cửa. Từ Gia Diễn bế Tô Trản lên xe và ngồi xuống cạnh cô. Trừ chỗ vừa va phải có hơi đau một chút, bây giờ cô hoàn toàn không có cảm giác gì khác. Tô Trản khôi phục tinh thần, cô ngoan ngoãn ngồi một bên, lấy tay che mắt. Anh lấy tay cô xuống, "Đừng che, vết thương sẽ để lại sẹo đó."
"Từ Gia Diễn." Tô Trản quay đầu nhìn anh: "Anh nói mặt sẽ để lại sẹo sao?"
Anh nói: "Đến hỏi bác sĩ đã."
Vành mắt Tô Trản đỏ lên, muốn khóc.
Từ Gia Diễn đưa tay nhéo mặt cô một cái, "Khóc càng dễ để lại sẹo hơn."
Mặc dù Tô Trản bình thường không biểu hiện rõ rệt, nhưng không thể phủ nhận rằng mọi cô gái đều rất quan tâm đến gương mặt.
"Sẽ không." Anh nhìn ngoài cửa sổ, lãnh đạm nói: "Để lại sẹo thì sao, có người muốn là được."
Tô Trản: "Ai muốn?"
Anh xoay đầu nhìn cô một cái, không nói lời nào, lại quay đi.
Tô Trản không buông tha anh, cố ý khiêu khích: "Ai vậy? Ai vậy? Sao em lại không biết."
"…"
Anh thờ ơ, không nhúc nhích, làm bộ đánh chết cũng không nói.
Tô Trản thất bại.
Tại sao anh lại không đi làm đặc vụ chứ, cái miệng không gì phá vỡ nổi.
Đại Minh lái xe rất nhanh, vốn là khoảng cách cũng không xa, nhanh chóng liền đến Bệnh viện trung ương thành phố. Đại Minh đi gửi xe. Từ Gia Diễn ôm cô đi vào, lấy số và ngồi chờ cùng cô trước cửa phòng cấp cứu.
Mỗi ngày bệnh viện đều có rất nhiều người, trên hành lang toàn là bệnh nhân. Luồng gió lạnh và mùi thuốc xông thẳng vào mặt khiến anh rất không thoải mái. Ngồi một lát, anh liền đứng lên, nói với Đại Minh: "Cậu ở đây."
Từ Gia Diễn mua một gói thuốc lá, thành thạo xé vỏ ngoài, rút một điếu ngậm trong miệng, hút một hơi. Anh đứng ở cửa hút thuốc hồi lâu.
Bên trong, Đại Minh cùng Tô Trản đang nói chuyện. Hai người cứ nhìn tới nhìn lui, nói câu được câu chăng.
Đại Minh nói: "Anh ấy chắc chắn ra ngoài hút thuốc."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!