CHUYỂN NGỮ: RÙA
BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT
" Tô Trản."
Từ Gia Diễn gọi cô một tiếng.
Bỗng nhiên cô đi về phía trước, dùng bả vai xô anh một cái sau đó chạy ra ngoài.
Lúc này cô cho rằng, anh muốn từ chối cô một cách thật rõ ràng, trước hết cô nên trốn về phòng của mình.
Từ gia Diễn bị cô xô vào tường, dùng tay chống đỡ bên dưới, cắn răng xoa nhẹ ngực. Không phải cô nói thích anh sao? Ra tay cũng thật nặng.
Vừa muốn gọi cô ở lại, cô đã đóng cửa một cái thật mạnh " rầm" không một chút lưu luyến nào.
Đại Minh đứng ở cửa xem mà ngây người.
Anh vừa mới mang đồ ăn vặt từ nhà hàng xóm trở về đã nhìn thấy một cô gái từ phòng lão đại chạy ra, giống hệt như trong phim truyền hình, cô gái vừa chạy vừa lau nước mắt, có thể đoán được rốt cuộc bên trong đã xảy ra chuyện gì.
Lão đại hẳn là chưa đến mức đó chứ—
Bầu không khí bỗng trở nên khó xử, lão đại chắc hẳn không muốn người khác nhìn thấy, Đại Minh lấy túi đựng một ít đồ ăn vặt lên che, làm như cái gì cũng chưa nhìn thấy, nhưng lão đại đã nhìn thấy, hu hu hu, thật sự anh không nhìn thấy bất cứ cái gì – –
Ánh mắt lão đại thật sắc nhọn, quá lạnh nhạt!
Từ Gia Diễn ngoắc ngoắc tay với anh, Đại minh bèn cầm túi đồ ăn vặt đi sang.
" Ăn ngon không?"
Đại Minh run rẩy nói: " cũng…được."
Từ Gia Diễn lạnh nhạt liếc anh một cái, xoa xoa cái cổ, nói: " Cậu vừa nói trò chơi ở phòng nào?"
Đại Minh đột nhiên ngẩng đầu lên.
Anh không kiên nhẫn, nói: " Lúc nãy chẳng phải cậu nói có phòng trò chơi sao?"
" Có, ở phòng bên cạnh" Đại Minh chỉ tay ra ngoài. Em với Mạnh Mạnh Thần vừa đi kiểm tra, có rất nhiều đồ ăn.
Đại Minh vừa nói vừa quan sát vẻ mặt lão đại, chỉ thấy Từ gia Diễn khoác tay lên trên gáy, hất hàm nói: " Bên trong có thú bông không?"
Đại Minh một lần nữa nghi ngờ xem tai mình có nghe nhầm không, lão đại tự nhiên muốn tìm thú bông? Anh không thể tin nổi, dùng tay để ra hiệu một chút, hỏi: " Anh nói cho em biết thú bông như thế nào cơ?"
Từ Gia Diễn không thèm để ý đến cậu ta " Nếu không thì sao?"
Đại Minh nghiêng đầu nhớ lại, chắc chắn nói: " Có ạ, rất nhiều, xếp thành hàng cơ."
Từ Gia Diễn gật đầu, bỏ tay đang đặt trên cổ xuống, vỗ vỗ vai anh rồi lại cho tay vào túi quần: "Vậy buổi tối cậu cũng tổ chức một trò chơi như vậy, gọi tô Trản và mấy cô gái khác nữa."
Đại Minh không hiểu, tổ chức cho mọi người đi găp thú bông?
Anh đứng ngây người một lúc, lão đại đã trở về phòng.
Đóng cửa trong nháy mắt, Từ Gia Diễn sờ sờ mũi, găp thú bông hẳn là có thể dỗ cô vui vẻ?
…
Năm giờ, ăn cơm tối.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!